Nhật Ký Trưởng Thành Của Dưa Hấu Nhỏ 🍉 – Chương 8: Con gái anh cũng chính là cháu gái của ông

CHƯƠNG 8

Tác giả: Vũ Tiểu Thụ

Biên tập: Bột


Thật ra ông cụ, cũng chính là ông Tôn không được hoan nghênh cho lắm.

Tính tình ông cổ quái, lúc nào cũng lủi thủi một mình. Người cùng thôn có lấy lòng, ông cũng coi như không thấy, chỉ ôn hòa với mình Khúc Hạc Thanh khi còn nhỏ không sợ ông lạnh mặt, còn từng gánh nước giúp.

Vì thế người khác luôn rỉ tai nhau rằng ông cụ không vợ không con, mệnh cô số quả, sau này chết già trong nhà cũng không ai biết.

Nhưng trong mắt Khúc Dục Điền, ông Tôn thật thần kỳ.

Điền Điền thông minh từ nhỏ, còn có logic của riêng mình. Bé đã gặp rất nhiều người, nhưng bọn họ đều có gì đó giông giống với những người khác.

Duy chỉ có ông Tôn là khác biệt.

Ông lớn tuổi, cô độc, không ưa nói chuyện, không thích cười, không làm ruộng nhưng không thấy thiếu tiền, thường mặc áo khoác vải bố màu tím, đội mũ đen ngồi dưới gốc liễu, giống như cái bóng núp mình trong nơi xó xỉnh của thôn.

Vừa an tĩnh lại vừa quỷ dị.

Thậm chí trong thôn còn có vài ba mẹ dọa con rằng nếu chúng không nghe lời, sẽ đưa đến chỗ ông cụ đó.

Trước khi đưa Khúc Dục Điền đến gặp ông cụ, Khúc Hạc Thanh cũng không rõ Điền Điền sẽ phản ứng thế nào. Ấy vậy mà sau khi tới, bé còn chưa kịp gặp ông đã bị thu hút bởi rổ mây và tranh vẽ trên tường.

Trên đó là hình đứa nhỏ được vẽ bằng phấn và sơn, bên dưới đính kèm chiếc rổ bằng mây thật. Khúc Dục Điền đã biết đi nhưng vẫn chưa cao bằng em nhỏ trong bức tranh kia, không rõ bé vui thích gì mà cứ lắc mạnh tay áo của ba: “Ba ơi, ba nhìn xem, tranh kìa!”

Khúc Hạc Thanh chuẩn bị bế con gái lên để chào ông Tôn, ông cụ bỗng ngăn anh, sau đó lặng lẽ đi tới bên cạnh Điền Điền, cuối cùng còn bị bé con nắm tay.

“Ba ơi… Ơ?” Khúc Dục Điền chỉ vào bức tranh trên tường, toan kéo tay ba nhưng chợt phát hiện mình nắm nhầm. Bàn tay nhăn nheo lại lạnh buốt như nhánh cây này không giống bàn tay ấm áp mà to lớn của ba bé chút nào.

Sau đó, Khúc Dục Điền ngẩng đầu nhìn ông Tôn. Hai người lớn thầm căng thẳng, cả hai đều chuẩn bị tinh thần rằng bé con sắp òa khóc.

Không ai rõ ông cụ bao nhiêu tuổi, tuy sức khỏe của ông không tệ, nhưng giấu vết thời gian kia vẫn in hằn thật sâu. Bóng lưng lọm khọm, mái tóc trắng khô và mặt mày đầy nếp nhăn có thể dọa mấy bạn nhỏ phát khóc, âu cũng là chuyện bình thường.

Khúc Dục Điền thấy ông cụ lại vui vẻ, còn chạy tới kéo kéo quần ba mình: “Trên mặt ông có một đám mây.”

Bé còn đưa tay chỉ vết nám tối màu trên thái dương của ông cụ, nhìn kỹ ra quả là giống một đám mây.

Gần đây Khúc Dục Điền đam mê sáng tác chuyện, bé bắt đầu lẩm nhẩm câu chuyện về một đám mây. Gì mà đám mây phải đi tìm mẹ, còn dẫn theo cả bạn thùng nước nhỏ đi tìm cùng nữa. Bé không cần ai nghe mình kể, mà tự biên tự diễn cũng khiến bản thân bật cười được.

Từ đó trở đi, Khúc Hạc Thanh không còn là người duy nhất trong thôn này cảm nhận được sự trìu mến của ông cụ nữa.

Bây giờ đã có thêm một Khúc Dục Điền, hơn nữa Khúc Hạc Thanh còn phải xếp sau Khúc Dục Điền nữa kìa. Ít nhất thì anh chưa từng thấy ông cụ lấy Wahaha (1) ra bao giờ, còn bảo anh uống một chút nữa.

(1) Wahaha: một loại sữa chua uống của Trung Quốc.

W9QpQZ

Có thể nói Wahaha và thạch trái cây Cici (2) là hai món đồ ăn vặt xa xỉ nhất với sắp nhỏ trong thôn này. Khúc Hạc Thanh từng mua cả hai cho con gái, nhưng đó là vì nhà anh có trẻ con nên cố tình mua, nhà ông cụ không có trẻ con thì mua mấy món này làm gì?

(2) Thạch trái cây Cici

Suck-fruit-jelly-drink-juice-cici-Coconut.jpg_350x350

Có em bé nhỏ xinh trắng trẻo rồi, ông cụ lập tức không để ý tới anh lớn cao to đen sạm nào đó nữa. Ông phất tay bảo Khúc Hạc Thanh lấy Wahaha cho Điền Điền uống, sau đó chắp tay sau lưng quay về, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn trước đó rất nhiều.

Bé con thật đáng yêu làm sao, vừa không sợ ông lại không hay khóc, biết chạy lon ta lon ton trong sân, còn quanh quẩn ở chỗ tranh tường. Đúng rồi, cô bé còn nói trên khuôn mặt mo này của ông có một đám mây.

Ông cụ từng gặp Khúc Dục Điền khi bé đầy tháng, có điều khi đó chỉ coi là con của hậu bối nên không quá để ý.

Mãi cho tới khi Khúc Hạc Thanh nói với ông rằng khả năng ghi nhớ của con gái mình rất tốt, muốn đưa bé đến gặp, lúc này ông mới hơi để tâm.

Cuối cùng hôm nay vừa gặp, ông cụ đã bị bé con lấy lòng, giờ chỉ muốn dắt bé đi ăn đồ ăn vặt mà thôi. Chỗ ông có nhiều đồ ăn vặt lắm, nào là Wahaha, nào là Oishi hay thạch Cici, rồi cả kẹo Thỏ Trắng nữa.

Khúc Hạc Thanh cũng không định nhờ ông cụ dạy bé điều gì, anh chỉ định bụng mỗi lần tới đây sẽ dắt con đi cùng, để bé được hưởng chút bầu không khí văn hóa, cũng để ông cụ không cô đơn một mình.

Vậy mà ông cụ lại xua tay bảo Khúc Hạc Thanh đi đâu hóng gió thì đi, còn mình bước đến nói chuyện với bé con.

Khúc Hạc Thanh sờ mùi mà buồn bực, thế là mình bị vứt bỏ hay sao? Có điều, sau đó anh vẫn đi lấy chổi quét tước, dọn vệ sinh.

Một tuần Khúc Hạc Thanh sẽ sang đây khoảng hai lần để quét sân, dọn dẹp lại vài món đồ cho ông cụ. Ông cụ ưa sạch, ngôi nhà nhỏ được sắp xếp rất xinh đẹp, nhưng ông lớn tuổi rồi, nhiều nơi cao hoặc cần dùng sức mới thu dọn được, thế nên vẫn cần Khúc Hạc Thanh tới đỡ một tay.

Từ khi còn nhỏ, Khúc Hạc Thanh đã gánh nước giúp ông cụ. Lớn lên chút nữa, anh mang đồ tới chân núi giúp ông. Tới giờ đã lập gia đình rồi, anh sẽ tới thăm ông theo khung thời gian đã định.

Thật ra, Khúc Hạc Thanh rất biết ơn ông cụ.

Cái danh sinh viên đầu tiên trong thôn vang dội vậy thôi, trên thực tế, phía sau những thiên thời, địa lợi, nhân hòa đó là bao gian nan, chật vật.

Khúc Hạc Thanh thông minh, hiếu học, nhưng trên đời này có rất nhiều người thông minh, không thiếu gì một người như Khúc Hạc Thanh. Trong nhà có tám anh chị em, bản thân anh lại là nhân lực khỏe mạnh, khi ấy học trung học rồi thi đại học, chắc chắn sẽ gặp trở ngại.

Nhà vừa không có tiền cho anh đi học vừa thiếu người làm nông, Khúc Hạc Thanh cũng từng lung lay, từng tự vấn rằng việc ấy có đáng giá không? Mình nhất định phải học đại học sao? Nhà mình chỉ là gia đình làm nông vô cùng bình thường, điều kiện cũng nhàng nhàng, mình nhất định phải khác người, hơn hai mươi tuổi còn không kiếm tiền mà đi học sao?

Không ai đưa ra được đề xuất cho Khúc Hạc Thanh, đến cả ba mẹ anh cũng cảm thấy một đứa nhỏ học tới cấp ba đã là trình độ cao lắm rồi. Trong nhà còn nheo nhóc, em trai, em gái của Khúc Hạc Thanh cũng cần đi học, liệu đại học có cần thiết không?

Thi đại học vào cuối những năm 80 khá khó khăn, tốt nghiệp trung học rồi tìm việc lại dễ thở hơn nhiều. Ba Khúc và mẹ Khúc nghĩ cả hai đều như nhau cả thôi, một bên còn phải tốn tiền vô ích.

Dù không mất tiền học, nhưng Khúc Hạc Thanh tới một nơi cách nhà mấy trăm cây số, phiếu ăn và tiền ngủ nghỉ phải làm sao đây? Ai sẽ trả tiền vé? Ai sẽ làm việc nhà?

Nghèo, chính là nan đề lớn nhất của thế giới.

Ba mẹ chu cấp tới hết trung học phổ thông cho Khúc Hạc Thanh đã là hết lòng, không tính nổi tới chuyện học đại học nữa. Ý kiến của họ rất rõ ràng, phản đối.

Khúc Hạc Thanh hiểu cả, có điều sau khi cố gắng tự thuyết phục bản thân vẫn không cam lòng, vậy là anh chạy đi tìm ông cụ.

Rốt cuộc nên làm một cậu con trai hiếu thuận, hay kiên trì đi học đại học đây?

Sau cùng, anh bị ông cụ mắng một chập, ném cho xấp tiền và phiếu ăn rồi đuổi người đi.

“Thằng nhóc nghèo ngày nào cũng lởn và lởn vởn trước mặt thì được cái tích sự gì, còn chướng tai gai mắt hơn nữa. Cháu cút ra ngoài bươn chải nhiều mới là biết hiếu thuận. Đàn ông con trai tự đứng trên đôi chân của mình đi, nhiêu đó cũng không quyết định được, còn dám trơ mặt đến tìm ông?”

Lần đầu tiên trong đời, Khúc Hạc Thanh trái lời ba mẹ vì câu nói này của ông. Anh không muốn chôn chân đỡ đần ở nhà, chỉ hứa tới vụ sẽ xin nghỉ để quay về, sau đó cầm tiền và vé ăn ông cụ cho đi học đại học.

Nhờ có quyết định này, quẩn quanh thế nào Khúc Hạc Thanh mới gặp được Điền Tân Mai, mới làm tròn giấc mơ tham gia quân ngũ, đến giờ là thành gia lập nghiệp và có cô con gái nhỏ của riêng mình.

Phải hình dung tình cảm của Khúc Hạc Thanh với ông cụ thế nào đây?

Có lẽ là Khúc Hạc Thanh bằng lòng chăm sóc ông cụ lúc tuổi cao sức yếu, tới ngày ông tạ thế, anh sẽ quỳ gối túc trực bên linh cữu, cả con gái anh cũng chính là cháu gái của ông.

Vì thế khi nghe ông cụ dùng “Ly Tao” để đối với “Vịnh Nga” của con gái, Khúc Hạc Thanh vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

Kia, rõ là hai đứa bé chí chóe với nhau mà.

Hết chương 8.

< Chương 7    ❀    Mục lục    ❀    Chương 9 >

11 thoughts on “Nhật Ký Trưởng Thành Của Dưa Hấu Nhỏ 🍉 – Chương 8: Con gái anh cũng chính là cháu gái của ông

  1. Nhớ quá Hấu ơiiiiiiiiiii 😍🥰😘
    Đúng là con bé Hấu khác người mà =))) cả làng cả xóm sợ ông cụ Tôn mà con bé lại vui vẻ chơi vs ông cụ =)))) bảo sao ông cụ cưng bé thế =))) hihi cũng may có ông cụ đã kéo bố Khúc ra khỏi vòng luẩn quẩn =)))

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.