Chỉ Bị Xuyên Cầm Tù – Spoil

Bách Diệp trầy trật mở mắt ra, cửa xe van đang rộng mở, cô vừa nhìn thì đã thấy Lục Viêm Xuyên. Anh đang đứng nơi đó, chỉ cách cô mấy mét mà thôi.

Trên người anh là áo quần rằn ri, ống quần dài bó gọn trong giày quân đội cao cổ màu đen, dáng người thẳng tắp như thân cây, vành mũ lính áp xuống thật thấp.

Cô chỉ thấy được gò má của anh, sống mũi cao, đôi môi mỏng và gương mặt hơi gầy. Nhưng những góc cạnh ấy lại thật rõ ràng, đường nét trôi chảy mà cứng rắn, màu da cũng thô sạm hơn trước một chút.

Có điều kiểu cứng rắn như vậy lại càng đàn ông và căng tràn hơn.

Trên thân người này luôn mang vẻ vô lại, nhưng lại khiến người nhìn có cảm giác an tâm, đáng tin cậy và đầy chính trực. Người này nói chuyện cũng coi như hiền hòa, bởi anh có thể mỉm cười nói chuyện trời đất với bạn, nhưng nghĩ kĩ lại mới thấy anh cay độc mà không để lại vết tích, rồi cũng khó mà bắt chẹt được vẻ như cười như không kia.

Hoảng hốt, trong nháy mắt cô đã coi đó là ảo giác sau phản ứng cao nguyên, mãi cho đến khi anh chợt quay đầu nhìn về phía này.

Ánh mắt của hai người giao nhau, mà mấy giây đồng hồ ấy cũng như ngưng lại.

Bách Diệp nuốt xuống một ngụm, sau đó đã tỉnh táo trong tức khắc. Cô ngồi thẳng dậy rồi bất giác nắm vào tay vịn ghế da.

Lục Viêm Xuyên nhanh chóng thu hồi tầm mắt, rồi không biết anh nói gì mà Lưu Kính bắt tay cảm ơn. Sau đó anh phát lệnh lần nữa và cả đội ngũ hùng dũng bắt đầu lên đường, những nhịp bước chân kia cũng dấy lên bao cát bụi.

Rất nhanh sau đó đội ngũ đã biến mất nơi cuối con đường.

Bách Diệp sửng sốt một lúc, rồi đến lúc nhận ra thì bọn họ đã đi mất rồi.

Cô lại ngã người ra sau ghế và nhắm mắt lại.

Bách Diệp nghĩ đó nhất định là ảo giác của mình. Nhưng lúc này trước mắt cô lại là ánh nhìn vừa rồi của anh. Đôi con ngươi đen thẫm ấy không có một gợn sóng, như thể đang nhìn người xa lạ vậy.

Đây là lần đầu tiên Bách Diệp bắt gặp ánh mắt như thế. Dù sao bọn họ cũng đã quen nhau hai mươi mấy năm, nào là yêu nào là hận nào là trêu chọc, tất thảy đều đã từng, duy chỉ không có xa lạ.

Cô đỡ vầng trán muốn nổ tung của mình rồi bỗng bật cười.

Kể cũng lạ, bọn họ không có tranh cãi đôi co hay miệng lưỡi cay độc, mà mọi người đều hiểu rõ tất thảy là bất đắc dĩ, vậy mà sao đến giờ gặp lại không có nổi một câu hỏi han.

Xa cách kì lạ này khiến lòng cô dâng lên cảm giác khó chịu không tên tới cùng cực.


Bột: Phát điên từ sáng sớm =)) Nhà sắp có thêm anh quân nhân~ U ú u ~

 

[Hiện đại] Chỉ Bị Xuyên Cầm Tù – Liêm Thập Lí (Tác giả xóa văn án, đổi tên truyện)

for_bott

70d5cefe961cf1ff1f5bfffdac77b8b9

Tên truyện: Chỉ Bị Xuyên Cầm Tù

Tên convert: Xuyên Hạ Chi Tù 

Tác Giả: Liêm Thập Lí

Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, HE.

Nhân vật chính: Lục Viêm Xuyên, Bách Diệp

Bìa: Yuu ❤

Editor: Bột


 Văn Án

Năm Bách Diệp 10 tuổi, cô bị anh ruột tự ý gả cho người anh em tốt Lục Viêm Xuyên. Tuy chỉ là lời đùa giữa mấy đứa nhóc, nhưng Bách Diệp đã khóc ba ngày ròng rã. Kể từ đó, cô gặp Lục Viêm Xuyên lần nào thì đánh lần đó, nhưng mấy cái khoa chân múa tay ấy chỉ như gãi ngứa với Lục Viêm Xuyên mà thôi.

Năm Bách Diệp 19 tuổi, cô nhuộm cả đầu màu hồng phấn, tới lúc tập quân sự bị Lục Viêm Xuyên cố tình “chăm sóc”, nào là nhảy cóc, squat, đến chạy cự li dài…

Khi màn đêm treo cao, cô tìm đến rồi tung một nắm đấm về phía anh.

Thế nhưng cô lại bị Lục Viêm Xuyên phản công trên bãi tập.

“Học sinh mà đánh huấn luyện viên, gan em cũng lớn lắm. Anh dung túng em thành quen rồi đúng không, hửm? Vợ.”

Anh cười nhẹ trong bóng tối, gió đêm quyện lấy càng khiến giọng anh gợi cảm thêm vạn phần.

Bách Diệp đỏ mặt, cô khẽ cắn môi mắng: “Lục Viêm Xuyên, anh khốn kiếp!”

Năm Bách Diệp 24 tuổi, cô đến Tàng Châu với vai trò đại sứ nhân ái, mà Lục Viêm Xuyên đã đứng sừng sững như thân cây thẳng tắp nơi đó, sông băng Vân Phong cũng trở thành bức nền cho anh.

Thiếu đi một chút dịu dàng, nhiều thêm một chút khách sáo.

Anh hỏi: “Nghe nói em kết hôn rồi?”

Bách Diệp nhìn anh chằm chằm nhưng không trả lời.

Anh còn nói: “Tốt lắm.”

Chờ tới lúc anh quay người rời đi, Bách Diệp mới nói: “Em vẫn luôn chờ, chờ đợi một cơ hội.”

1460 ngày, 4.119 cây số, đời này chỉ bị Xuyên cầm tù.

                                                                            ____

P/s: Tên tất cả các miền đất đều là hư cấu, có rất nhiều điều nhạy cảm nên thay đổi đi một chút. Chủ yếu đọc về yêu đương đi.

(*) Chữ Xuyên – 川 có hình dạng na ná với song sắt nhà tù.


Bột: Đặt gạch vì cái văn án và anh nam chính họ Lục =))))))))))))))

Từ giờ mọi người hãy gọi tui là Lục Bột =))))))))

Bà Lí chưa viết chương nào đâu, khi nào bà ý viết thì sẽ đu theo nhé. Tớ vẫn đang suy nghĩ thêm về tên truyện, nếu ai thấy tên nào hay hơn thì hãy bảo tớ với ạ.

P/s: Chưa đu theo truyện bao giờ, mong bà không làm em thất vọng T^T

SPOIL


Edit 20190419: Tác giả đã xóa văn án và tên truyện này, để đổi sang tên mới là Hai Người Thích Nhau, mọi người có thể xem ăn án ở đây.

Vì thích văn án và bìa truyện nên tớ sẽ không xóa đâu, tạm biệt anh quân nhân huhu