Thân Ái Đối Phương Biện Hữu – Chương 40: Trần Mịch Ngôn, em cũng thích anh

CHƯƠNG 40: TRẦN MỊCH NGÔN, EM CŨNG THÍCH ANH

Tác giả: Quân Ước

Biên tập: Bột


Trình Yểu đồng ý đi gặp bác sĩ, người vui vẻ nhất đương nhiên là Trần Mịch Ngôn. Trải qua chuyện ngoài ý muốn lần trước, anh càng lo cho thân thể của Trình Yểu hơn.

Anh rất kinh ngạc vì Lương Du An có thể thuyết phục được Trình Yểu.

Bác sĩ Lương Du An tìm là bạn trung học của bà, người này họ Trữ, là một bác sĩ hải ngoại. Những năm này ông ấy luôn tận sức nghiên cứu phương diện phục hồi thần kinh, vì vậy cũng có chút danh tiếng ở cả trong và ngoài nước.

Nhưng tình trạng của Trình Yểu rất phức tạp, bác sĩ Trữ kiểm tra kĩ cho cô xong thì hơi nhức đầu.

“Đã trôi qua khá lâu…” Bác sĩ Trữ nhìn chằm chằm kết quả trong tay một lúc, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Trình Yểu qua lớp kính dày: “Có biết loại chất tổng hợp năm đó là loại nào không?”

Trình Yểu lắc đầu.

“Đã loại bỏ rất nhiều nhưng có vài loại không thể phân biệt được. Tôi không nhớ cụ thể, hồ sơ bệnh lý trước đó đều ở chỗ bác sĩ trước kia, tôi chưa xem bao giờ.”

“Vậy bác sĩ trước kia của cô nói thế nào?” Bác sĩ Trữ lại hỏi.

Trình Yểu cau mày nghĩ một chút, nói: “Ông ấy nói di chứng để lại rất nghiêm trọng, sợ không tránh khỏi việc các cơ quan bị tổn hại, không thể lấy lại vị giác, không sinh con được, hơn nữa sau này trí nhớ cũng không tốt, những chi tiết khác thì tôi không nhớ.”

Trần Mịch Ngôn và Lương Du An ở bên cạnh nghe mà chua xót.

Lương Du An nói: “Có thể lấy hồ sơ bệnh lý từ bác sĩ trước để xem một chút không?”

Bác sĩ Trữ gật đầu: “Tốt nhất là xem một chút, tôi sẽ cùng vài vị khác hội chẩn phương pháp hồi phục. Mặt khác, tôi sẽ tìm một bác sĩ đông y giúp mọi người. Xem tình hình trước mắt, chúng tôi có thể cố gắng khôi phục phương diện thần kinh. Nhưng thân thể của cô ấy vốn có vấn đề, không phải chỉ hồi phục đơn thuần là trị hết được. Tốt nhất phải điều trị nghiêm túc, đã có tiền lệ về việc trúng độc hóa học rồi, thử một chút cũng không tệ.”

Lương Du An đáp lại rồi cảm ơn ông ấy, sau đó lại hẹn thời gian gặp mặt cho lần sau.

Sau khi trở về, Trình Yểu liên lạc với Du Mỹ Anh. Du Mỹ Anh nghe nói cô ở lại đó đi khám bệnh, thì phối hợp tìm bác sĩ Tống lấy tất cả các tài liệu, sau đó scan và gửi tới đây.

Một tuần sau, bác sĩ Trữ xác định được phương án trị liệu cho Trình Yểu.

Đã liên lạc với bác sĩ đông y, Lương Du An đưa Trình Yểu đi gặp người đó hai lần, sau đó quyết định cắt mấy toa thuốc.

Dường như Trình Yểu có thể tưởng tượng cuộc sống sau này của mình. Mỗi ngày trừ đi làm, việc chữa trị và bình phục của cô sẽ gắn liền với uống thuốc bắc.

Trước giờ Trình Yểu đều sợ uống thuốc, nhất là thuốc bắc đắng ngắt. Nhưng mỗi ngày chứng kiến Lương Du An sắc thuốc cho cô, Trình Yểu không còn lựa chọn nào khác là cắn răng nuốt xuống.

Du Mỹ Anh gọi mấy cuộc điện thoại tới thì biết Trình Yểu đang tiến hành trị liệu bình phục, cô ấy rất vui vẻ, còn dặn Trình Yểu an tâm ở lại thành phố G, cô ấy sẽ giúp Trình Yểu từ chức bên Lâm Tụng Thanh.

Thoáng một cái, Trình Yểu tới thành phố G đã được một tháng. Đầu tháng 8, Nhạc Lăng phải trở lại trường nên báo tin qua WeChat cho Trình Yểu.

Trình Yểu đột nhiên nhớ ra một chuyện lớn.

“Có phải ngày nghỉ của anh cũng sắp hết không?” Trần Mịch Ngôn bưng thuốc vào, nghe được Trình Yểu hỏi.

Anh ngẩn người, nói: “Vẫn còn mấy ngày.”

“Mấy ngày?”

Trần Mịch Ngôn đặt thuốc xuống: “Hai ngày.”

Trình Yểu ngẩn ra: “Nhanh như vậy sao…”

Trần Mịch Ngôn đứng ở đó nhìn cô một lúc, sau đó đi tới nói: “CiCi, anh muốn từ chức.”

Trình Yểu kinh ngạc: “Từ chức? Vì sao?”

Trần Mịch Ngôn ngồi xuống bên cạnh cô: “Ở lại bên em.”

“Không cần.” Trình Yểu nói: “Em không sao, anh về đi làm đi.”

“Thật ra anh có thể trở lại đây, dù sao công việc bên này cũng giống như vậy.”

“Không phải anh rất thích công việc bên kia à?” Trình Yểu cau mày: “Hơn nữa nếu trở về, chú nhỏ nhất định sẽ bắt anh giúp ông ấy. Không phải anh không thích quản chuyện trong nhà sao?”

Trần Mịch Ngôn cười: “Anh thích công việc mảng lữ hành, nhưng lại thích em nhất. Anh gửi đơn xin từ chức rồi.”

Trình Yểu sửng sốt: “Sao… bây giờ anh mới nói?”

“Dù sao cũng từ chức rồi, không có gì đáng nói.” Trần Mịch Ngôn chuyển đề tài: “Chúng ta nói chuyện vui đi.”

“Chuyện gì vui?” Trình Yểu nghi ngờ nhìn anh.

“Ngày mai trị liệu phục hồi xong, anh đưa em tới một nơi.”

“Tới nơi nào?”

“Mai sẽ nói cho em.”

Tới hôm sau, Trình Yểu mới biết nơi Trần Mịch Ngôn muốn đưa cô tới là một bờ biển. Thành phố G là thành phố biển, ở đây có thể nhìn thấy khá nhiều nơi có biển. Trình Yểu chưa từng tới đây.

Trần Mịch Ngôn đưa Trình Yểu tới bãi biển Nguyệt Lượng. Ở đây có ít du khách, không đông nghịt cũng không ồn ã.

Bọn họ ngồi trên bờ cát gần nửa ngày, Trình Yểu nghe Trần Mịch Ngôn kể rất nhiều chuyện từ trước tới giờ, từ tiểu học tới cấp ba.

Trình Yểu nghiêng đầu hỏi: “Trước kia anh đạp xe tới chỗ này, yên sau không có cô gái nào ngồi sao?”

Trần Mịch Ngôn sửng sốt một chút, sau đó nghiêm túc nói: “Nhạc Lăng có tính không?”

Trình Yểu cười to.

Sóng biển cuồn cuộn, từng đợt sóng đem tiếng cười của cô vang xa.

Trần Mịch Ngôn nhìn ánh mắt cong cong của cô, cúi đầu hôn xuống.

Trước khi rời đi, Trần Mịch Ngôn đưa Trình Yểu tới một cửa hàng trà sữa gần đó. Tên của cửa hàng rất ý nghĩa, gọi là “Chờ Một Người”. Nội thất bên trong của cửa hàng cũng rất đặc biệt, tất cả đều là gỗ, còn trồng các loại cây xanh, trên sàn nhà có hai chiếc ổ mèo.

Ông chủ là một người đàn ông hơn 40 tuổi, ông ấy để tóc dài, sau gáy có đuôi sam, trông khá giống một người có chuyện cũ.

Trần Mịch Ngôn chỉ chiếc xích đu trong phòng, nói với Trình Yểu: “Em ngồi ở đó đi.”

Trình Yểu đi tới ngồi xuống, Trần Mịch Ngôn đi mua đồ uống.

Thấy Trần Mịch Ngôn, ông chủ híp mắt, hàn huyên một câu: “Về nhà rồi?”

Trần Mịch Ngôn đáp lại, hỏi: “Vẫn không chờ được?”

Ông chủ cười một tiếng: “Không.”

Nói xong, ông ấy liếc nhìn Trình Yểu đang ngồi một mình: “Chính là cô gái kia?”

Trần Mịch Ngôn cũng cười, gật đầu một cái: “Phải, là cô ấy.”

Trần Mịch Ngôn gọi cho Trình Yểu một cốc cacao nóng.

Bọn họ ngồi trên xích đu dây.

Trình Yểu cắn ống hút nhìn Đông nhìn Tây.

Cô nhìn tới một mặt tường sơn màu đen, mặt trên dán rất nhiều giấy ghi chú đủ màu, trông như cánh hoa vậy.

Đó là bút tích của những người từng tới đây.

Cô đứng dậy đi qua xem thử từ dưới lên. Phía dưới là giấy ghi chú mới nhất, phía trên đã cũ rồi, băng dán cũng lưu lại dấu vết trên đó.

“G-Dragon, em thích anh!”

“Nam thần Lộc Hàm, anh đẹp trai nhất vũ trụ!”

“Chung Hán Lương, yêu anh năm thứ 10! Ngày nào đó chúng ta đều già đi, nhưng anh vĩnh viễn là thần tượng của em!”

“Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau. —— Nhiên Nhiên và A Hoành ”

“LJ, chia tay năm thứ 4, vẫn nhớ em. ——JL”

Nhìn lên nữa, tầm mắt Trình Yểu gắn chặt vào tờ giấy ghi chú màu xanh lá cây cũ mèm.

Phía trên có hai chữ viết bằng mực đen: “Trình Yểu.” Bên góc ghi ngày tháng: 2012. 07. 21.

Lại nhìn lên tiếp, vẫn là mảnh giấy màu xanh ——

Trình Yểu.

2011. 08. 01

Trình Yểu.

2010. 07. 16

Ngày sớm nhất là: 2006. 08. 15.

Đó là ngày nghỉ hè năm Trần Mịch Ngôn học năm nhất đại học.

Tờ giấy nhớ màu hồng phía trên viết năm chữ: Trình Yểu, anh thích em.

Trình Yểu cúi đầu tìm được giấy bút trong giỏ.

Cũng là tờ giấy màu hồng nhạt.

Trần Mịch Ngôn, em cũng thích anh.

2014. 08. 04.

Hoàn chính văn.

Lời tựa cuối truyện:

Vì sao phải kết thúc ở đây, vì chúng ta có thể tự mình tưởng tượng ra kết cục cho Trần Mịch Ngôn và Trình Yểu.

Có lẽ việc trị liệu có hiệu quả tốt, thân thể của cô ấy tốt lên, như vậy cô ấy có thể ở bên Trần Mịch Ngôn thật lâu thật lâu, thậm chí bọn họ sẽ có một đứa con.

Đương nhiên, tình trạng đó của Trình Yểu, có thể là…

Vì tôi lưỡng lự, trong tiềm thức cũng hy vọng cô ấy tốt lên, vì vậy mới dừng lại tại đây.

Còn chuyện của chị họ, có thể sau này sẽ viết.


Lời của editor: Truyện này Quân Ước viết từ năm 2015, có lẽ không phải tác phẩm hay nhất của tác giả nhưng khi đọc tớ vẫn luôn cảm thấy rất ấm áp. Tớ cũng không đếm được bản thân đã đọc truyện này bao nhiêu lần nữa, mà không hiểu sao lần nào cũng sẽ đọc tới cùng và cảm thấy rất thích. Lúc đầu mới đọc cảm thấy hơi tiếc nuối vì nghĩ cái kết này là HE nhưng chưa trọn vẹn với cả hai. Mà bây giờ nghĩ lại, thật ra đây là cái kết hợp lý nhất. Như Quân Ước đã nói đấy, có thể thân thể Trình Yểu sẽ tốt lên, có thể họ sẽ có một đứa con… Đọc những dòng cuối truyện, lại cảm thấy tác giả rất thương Trình Yểu và Trần Mịch Ngôn, có thể nếu truyện kéo dài hơn, cái kết sẽ không dừng lại việc hai người được bên nhau như vậy nữa. Vì vậy, mọi người cũng đừng quá buồn với cái kết này nhé, ít nhất thì Trần Mịch Ngôn vẫn luôn ở bên Trình Yểu. Tớ nghĩ với một người từng trải qua những sóng gió như Trình Yểu mà nói, có lẽ Trần Mịch Ngôn là bến đỗ bình an nhất của cô.

Không hiểu sao tự nhiên viết một đoạn chảy nước như trên nữa =)))) Lại đến mục cảm ơn đây ạ :3 Dù là truyện hoàn thứ bao nhiêu thì tớ vẫn luôn cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng truyện, cùng các nhân vật và cả tớ. Hôm trước đưa ra quyết định không dùng Wattpad nữa, thật ra tớ áy náy với mọi người trên đó lắm, có điều chắc không làm khác được. Mấy hôm nay đọc nhiều cmt mọi người bảo “Không biết dùng WordPress hay chưa dùng bao giờ, nhưng vì Bột nên lập WordPress đây”, đọc được mà cảm thấy niềm vui có lẽ cũng chỉ cần có vậy thôi.

Chúng ta có thể không quen biết, nhưng vẫn sưởi ấm tâm hồn cho nhau. Như vậy là đủ lắm rồi ❤

Yêu mọi người rất nhiều.

P/s: Lại viết dài nhưng chưa hết đâu =))) Chuyên mục quảng cáo dạo bắt đầu :”> Sau Thân Ái tớ sẽ ưu tiên bộ Trầm Ẩn (đời thường), sau là xen kẽ hai bộ Hoa Phù Tang (trinh thám) và Úc Của Tôi (quân nhân), vẫn mong được mọi người ủng hộ như thế xD Nhiều chưa nhiều chưa, các cô không thoát khỏi tôi đâu =))))))))))

Thân Ái Đối Phương Biện Hữu – Chương 39: Chúng ta và Mịch Ngôn đều hy vọng thân thể con tốt lên

CHƯƠNG 39: CON CŨNG LÀ CON NHÀ CHÚNG TA

Tác giả: Quân Ước

Biên tập: Bột


Trong phòng bệnh của Trình Yểu có một cái giường trống. Tối hôm đó, Du Mỹ Anh ngủ lại bệnh viện.

Ngày hôm sau, Lương Du An đưa cơm tới thì gặp Du Mỹ Anh.

Du Mỹ Anh nghỉ ngơi xong tinh thần đã khôi phục như cũ, lại là bộ dáng cô gái cường thế, già giặn.

Dù lần này thái độ của cô ấy với Trần Mịch Ngôn có chút lạnh nhạt, nhưng thấy Lương Du An, Du Mỹ Anh vẫn hỏi thăm sức khỏe cực kỳ lễ phép.

Lương Du An biết quan hệ của Trình Yểu và Du Mỹ Anh, nên cũng rất khách khí với cô ấy.

Xế chiều hôm đó, Trình Yểu làm kiểm tra lại một lần nữa, bác sĩ nói cô có thể về nhà nghỉ ngơi. Vì vậy lúc chạng vạng tối, Trần Mịch Ngôn làm thủ tục xuất viện cho cô.

Du Mỹ Anh về nhà họ Trần cùng Trình Yểu. Cơm tối do Lương Du An tự mình xuống bếp, cả một bàn trải dài rất phong phú.

Lương Du An và Trần Trử đã biết chuyện của Trình Yểu. Từ miệng Trần Mịch Ngôn, bọn họ biết những năm tháng đó luôn có vị chị họ này chăm sóc Trình Yểu, vì vậy lại càng tôn trọng Du Mỹ Anh hơn.

Lúc ăn cơm, Trình Yểu lại có cảm giác bữa tối này như buổi gặp mặt của hai bên gia đình.

Sau khi ăn xong họ ngồi ở phòng khách một lúc, sau đó Trình Yểu lên gác cùng Du Mỹ Anh.

Du Mỹ Anh đóng cửa lại, bò lên nằm trên giường cạnh Trình Yểu: “Hai vị trưởng bối ngược lại không tệ.”

Trình Yểu “ừ” một tiếng, rất đồng tình: “Bọn họ rất tốt.”

“Vậy những người khác thì sao? Em còn ra mắt ai nữa?” Du Mỹ Anh nghiêng đầu nhìn cô.

Trình Yểu suy nghĩ một chút rồi nói: “Ông nội và chú nhỏ cũng rất tốt.”

Du Mỹ Anh gật đầu, nói: “Em như vậy nhưng chị thấy dường như bọn họ không để ý lắm.”

Trình Yểu hơi dừng lại như đang suy nghĩ điều gì. Sau một lát, cô nói: “Hôm qua Trần Mịch Ngôn cầu hôn em. Anh ấy nói bố mẹ anh ấy cũng không có ý kiến gì.”

Du Mỹ Anh cả kinh: “Cầu hôn lúc nào? Sao chị không biết?”

Trình Yểu liếc cô ấy một cái: “Đừng kích động, chỉ nói một câu thôi, không có nghi thức gì. Nói lúc trước khi chị tới.”

Du Mỹ Anh hơi thất vọng: “Vậy mà cũng coi là cầu hôn? Em đồng ý?”

“Nếu không thì sao?” Trình Yểu cười lên: “Sống cả đời với chị thật? Em sợ Trọng Nhất Lâm đánh em.”

Cô vừa nhắc tới Trọng Nhất Lâm, biểu cảm của Du Mỹ Anh đã trở nên không được tự nhiên. Cô ấy không để ý tới Trình Yểu, mếu máo nói: “Em ở cùng chị có gì không tốt?”

Trình Yểu chỉ cười, không tiếp lời.

Du Mỹ Anh bị nụ cười của cô làm sởn tóc gáy.

“Được rồi được rồi, em phải gả thì gả đi. Qua lần này dẫn cậu ấy về Sùng An để gặp mẹ chị một chút, bà ấy cứ nhắc mãi. Em không tim không phổi chẳng giống ai trong nhà, dù thế nào đầu tiên vẫn phải gặp gia trưởng, sau đó thực hiện chuyện kết hôn trong năm nay đi.”

“Năm nay?”

“Nếu không em định kéo dài đến khi nào? Em 28 tuổi rồi đấy!” Biểu cảm của Du Mỹ Anh cực kỳ cường điệu, như thể cô ấy trẻ tuổi hơn Trình Yểu vậy.

Trình Yểu hơi im lặng: “Chuyện này em sẽ bàn với Trần Mịch Ngôn.”

Vừa dứt lời đã nghe tiếng người gõ cửa.

Trình Yểu muốn xuống giường, Du Mỹ Anh đè cô lại: “Em đợi đó.”

Cô ấy xuống giường, mở cửa.

Trần Mịch Ngôn đứng ngoài cửa, gọi một tiếng “chị Mỹ Anh”.

“Mẹ em gọt hoa quả.” Anh nói.

Du Mỹ Anh đứng chắn ở cửa không tránh ra, anh không thể đi vào được. Dừng một chút, anh đưa đĩa trong tay tới: “Hai người ăn một chút đi.”

Trình Yểu nghe được giọng anh nên gọi: “Trần Mịch Ngôn? Anh vào đi.”

Du Mỹ Anh không nhận đĩa trong tay anh, lúc này mới nhường đường.

Trần Mịch Ngôn có chút cảm kích, nhìn cô ấy rồi nói: “Cảm ơn.”

Hai ngày này Trình Yểu đã có thể ăn chút trái cây. Du Mỹ Anh không ăn nhiều, Trần Mịch Ngôn không ăn, phần lớn chỗ hoa quả đều chui vào bụng cô.

Du Mỹ Anh mới tới hai ngày đã nhận được điện thoại, quán rượu có chuyện chờ cô ấy về xử lý. Cô ấy vốn muốn đợi Trình Yểu tĩnh dưỡng mấy ngày rồi đưa cô trở về cùng, bây giờ lại hơi khó thực hiện.

Trình Yểu thấy cũng không có gì, cô bảo Du Mỹ Anh về trước, mấy ngày nữa cô về cùng Trần Mịch Ngôn là được.

Du Mỹ Anh suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng đồng ý. Trước khi đi, cô ấy tìm Trần Mịch Ngôn trò chuyện vài câu nhưng không để Trình Yểu biết.

Sau khi Du Mỹ Anh rời đi, Trình Yểu ở lại thêm 4, 5 ngày. Mấy ngày này Lương Du An từ chối các buổi xã giao, ngày nào cũng ở nhà nấu các loại cháo đa dạng cho cô, khiến Trình Yểu ngại ngùng không thôi.

Biểu chiều, Trần Mịch Ngôn ra cửa mua nguyên liệu nấu ăn. Trình Yểu xuống lầu, phát hiện Lương Du An đang bận bịu trong bếp. Cô nhìn từ xa vài lần, càng nhìn càng thấy áy náy trong lòng.

Trình Thanh còn chưa từng nấu ăn cho cô như vậy. Cô vẫn còn chút ấn tượng từ khi còn nhỏ, lúc đó Trình Thanh luôn bộn bề nhiều việc, bà ấy không tham gia hội nghị học thuật thì cũng làm thí nghiệm, một tuần mới có thể nấu cơm một lần.

Kể từ đó tới bây giờ, Trình Yểu đều không trách bà ấy. Ngay cả khi bị đưa tới nhà dì nhỏ ở Sùng An, cô cũng không nói gì. Cô vẫn luôn ngoan ngoãn và hiểu cho Trình Thanh. Cô cảm thấy người một nhà vui vẻ đã là rất hạnh phúc rồi.

Có điều cô chưa từng nghĩ hạnh phúc kia chỉ là ảo ảnh, đằng sau hình ảnh gia đình tưởng như hoàn chỉnh, hài hòa đó là tình yêu mục nát của Trình Thanh và Chung Vân Sơn.

Dù họ từng thỏa hiệp để chống đỡ vì cô, cuối cùng cô vẫn trở thành vật hi sinh như cũ.

Nhớ lại chuyện này thật không tốt chút nào.

Trình Yểu lấy lại tinh thần khi phát hiện mình đã đi tới cửa bếp. Lương Du An thấy cô thì cười: “CiCi.”

“Dì.” Trình Yểu đi tới, mang theo áy náy: “Mấy ngày nay khiến dì mệt mỏi rồi.”

Lương Du An sửng sốt, sau đó đặt muỗng trong tay xuống, mỉm cười nói: “Sao lại khách khí như vậy? Bây giờ con và Mịch Ngôn đều là con dì, làm chút cơm thì có gì mệt đâu? Đừng suy nghĩ nhiều, quan trọng nhất là tĩnh dưỡng thân thể. Nghe lời nhé, trong lòng phải thoải mái, từ nay về sau đây chính là nhà con.”

Trình Yểu cúi đầu “vâng” một tiếng, cô ổn định lại cảm xúc, sau đó ngẩng đầu nói: “Cảm ơn dì.”

Lương Du An cười rộ lên: “Được rồi, chờ Mịch Ngôn về là ăn được. Dì bảo nó đi mua ít đặc sản, lúc nào về nhớ mang tới nhà dì nhỏ của con.”

Trình Yểu không biết nói gì, chỉ gật đầu một cái, dáng vẻ rất nghe lời. Lúc ra khỏi phòng bếp, Lương Du An đột nhiên gọi cô lại.

Trình Yểu quay đầu lại, mặt Lương Du An có chút chần chừ. Bà nhìn Trình Yểu một lúc, sau đó đi tới nhẹ giọng nói: “Không biết con có để ý không, nhưng đứa nhỏ như con làm người ta rất đau lòng. Chuyện khổ sở trước kia không thể thay đổi được nữa, nhưng vẫn phải chú ý tới thân thể, đừng làm khổ chính mình. Hai ngày trước dì mới liên hệ được một bác sĩ không tồi, mấy hôm nữa dì đưa con đi kiểm tra một chút, được không?”

Dừng một chút, bà lại bổ sung: “Đừng nghĩ nhiều, dù thế nào, con cũng là con nhà chúng ta. Chỉ là chúng ta và Mịch Ngôn đều hy vọng thân thể con tốt lên, đừng lại chịu khổ nữa.”

Hốc mắt Trình Yểu hơi ửng hồng, cô chưa đáp lại gì nhưng đã gật đầu thuận theo.

Hết chương 39.

Thân Ái Đối Phương Biện Hữu – Chương 38: Dứt khoát đừng lập gia đình nữa

CHƯƠNG 38: CHÚNG TA KẾT HÔN ĐI

Tác giả: Quân Ước

Biên tập: Bột


Sau khi Trình Yểu tỉnh lại, cô vẫn phải nằm thêm ba ngày mới miễn cưỡng đứng dậy được.

Vì chuyện ngoài ý muốn này, Lương Du An và Trần Trử đều biết chuyện của Trình Yểu, lúc đầu là biết chuyện từ miệng Nguyễn Hi Hi, sau đó là Trần Mịch Ngôn nói.

Trình Yểu biết được những nội tình này từ chỗ Nhạc Lăng.

Cùng ngày Trình Yểu tỉnh lại, Lương Du An và Trần Trử đều ở bệnh viện. Lúc Lương Du An đi vào, ánh mắt vẫn còn hồng hồng. Bà không nhắc tới chuyện đứa nhỏ, chỉ ôn hòa an ủi để cô không suy nghĩ, tĩnh dưỡng thân thể cho tốt trước.

Dù Trần Trử không nói nhiều, nhưng ông cũng ngồi trong phòng bệnh rất lâu.

Trình Yểu nghĩ có lẽ lúc đó bọn họ đã biết sơ sơ rồi.

Nhạc Lăng ở bên cạnh Trình Yểu nhiều ngày, mỗi ngày Trình Yểu đều nghe thấy cô ấy mắng chửi Nguyễn Hi Hi.

Đối với chuyện ngoài ý muốn này, Nhạc Lăng kiên định cho rằng Nguyễn Hi Hi có ác ý, nhất là sau khi nghe mẹ đứa bé giải thích, cô ấy càng nhận định không phải Nguyễn Hi Hi sơ sẩy, mà là cố ý hại Trình Yểu.

Nhưng Trình Yểu không có cảm giác gì với tất cả những chuyện này.

Có phải Nguyễn Hi Hi làm hại hay không cũng không còn ý nghĩa nữa.

Nhưng Nhạc Lăng không bỏ qua, cô ở bên nói với Trần Mịch Ngôn rất nhiều lần.

Mấy ngày nay, Trần Mịch Ngôn cũng vô cùng tệ hại. Ngoài Trình Yểu, anh không rảnh để lo cho bất kì kẻ nào. Nguyễn Hi Hi oan ức chạy tới trước mặt anh giải thích rồi xin lỗi, anh cực kỳ phiền chán, không nghe vào câu nào.

Nguyễn Hi Hi rất thất vọng: “Anh Mịch Ngôn, có phải anh trách em kể chuyện của chị CiCi với dì không?”

Chưa đợi Trần Mịch Ngôn lên tiếng đáp lại, cô ta đã nhỏ giọng giải thích: “Ngày đó anh và anh Thiệu Nhạc nói chuyện với nhau, đúng lúc em và chị CiCi đi ngang qua nên nghe được, nhưng em cũng không định nói ra. Có điều chị CiCi biến thành như vậy, lúc đó em rất sợ hãi. Nếu em có sức một chút, chị CiCi sẽ không bị ngã. Em rất sợ, em vốn biết thân thể chị ấy không tốt lắm, vì thế khi dì hỏi, em đã nói hết những lo lắng trong lòng. Em…”

Trần Mịch Ngôn đột nhiên cắt lời cô ta: “Hôm trước cô ấy cũng ở đó? !”

“Vâng…”

Ánh mắt Trần Mịch Ngôn ngày càng u ám, khó trách ngày đó tâm trạng của cô không tốt. Thì ra cô đã nghe thấy, vậy mà không nói với anh một lời.

Anh lại nghĩ tới việc cô mang thai cũng không nói cho anh.

Cô đè nén hết thảy mọi thứ trong lòng, chỉ chịu đựng một mình như đã quên anh vẫn còn ở bên.

Trần Mịch Ngôn không nói rõ được tư vị trong lòng mình. Anh không trách Trình Yểu, anh chỉ thấy mình thật bất lực. Cho tới hôm nay, anh vẫn không thể khiến cô cam tâm tình nguyện san sẻ những thống khổ và sợ hãi đó.

Trần Mịch Ngôn hồi lâu không lên tiếng, Nguyễn Hi Hi không biết anh đang nghĩ gì. Cô ta thấp thỏm nhìn anh.

“Anh Mịch Ngôn, đứa trẻ của anh và chị CiCi, em… Em rất xin lỗi…”

Nghe cô ta nhắc tới đứa trẻ, tim Trần Mịch Ngôn nhói lên.

“Đừng nói.” Sắc mặt anh nghiêm nghị khiến Nguyễn Hi Hi giật thót.

Nước mắt của cô ta chảy xuống, Nguyễn Hi Hi cắn môi nhìn Trần Mịch Ngôn: “Anh Mịch Ngôn, có phải anh cũng không tin em như Nhạc Lăng không? Nhưng mọi người đều biết, dáng vẻ của đứa trẻ trong bụng chị CiCi vốn…”

Trần Mịch Ngôn nhìn cô ta một cái.

Nguyễn Hi Hi bị anh nhìn thì ngẩn ra, có chút hoảng hốt.

Cô ta vội vàng giải thích, nhưng vẫn không chừa, nói: “Em biết đó không phải lỗi của chị CiCi, nhưng trong cơ thể chị ấy có độc, đứa trẻ vốn không bình thường, nó vốn không sống được mà, em… Em chẳng qua chỉ sẩy tay, thực sự không cố ý, chuyện không liên quan tới em! Anh Mịch Ngôn, anh không thể nghi oan cho em được!”

“Đủ rồi.” Trần Mịch Ngôn không nghe nổi nữa: “Cô đi đi.”

Dù Nguyễn Hi Hi có cố ý hay không, bây giờ Trần Mịch Ngôn cũng không muốn thấy cô ta.

Nước mắt của Nguyễn Hi Hi chảy xuống càng nhiều.

Trần Mịch Ngôn không để ý tới cô ta, xoay người đi tới phòng bệnh của Trình Yểu.

Trình Yểu dựa vào đầu giường, cô đang nói chuyện điện thoại với Du Mỹ Anh.

Dù không mở loa ngoài nhưng giọng cực lớn của Du Mỹ Anh vẫn truyền tới tai Trần Mịch Ngôn.

“Em chờ đó, bây giờ chị đến, chờ đó!”

“Không cần…” Trình Yểu mới nói hai chữ, Du Mỹ Anh ở đầu bên kia đã cúp điện thoại.

Trình Yểu thở dài, vứt điện thoại qua một bên.

“Chị Mỹ Anh muốn tới?” Trần Mịch Ngôn đi tới ngồi xuống, thấp giọng hỏi.

Trình Yểu “ừ” rồi nói: “Chị ấy chính là như vậy.”

Trần Mịch Ngôn không lên tiếng.

Trình Yểu quay đầu, nhìn anh một lúc: “Sao vậy?”

Trần Mịch Ngôn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu thẫm.

“Em gầy hơn rồi.” Anh nói.

Chuyển đề tài quá nhanh, Trình Yểu không theo kịp tiết tấu của anh. Mi mắt cô giật giật, nói: “Không gầy như anh.”

Cô không hề nói bừa. Mới nằm ít ngày như vậy, cô đã thấy anh hao gầy rất nhiều.

“Đều qua rồi.” Cô dừng một chút, lại nói.

Ánh mắt Trần Mịch Ngôn đỏ lên, anh mím môi thật chặt.

Trình Yểu nâng tay lên sờ mặt anh.

Ngón tay cô vuốt ve vệt râu xanh đen trên cằm anh, Trần Mịch Ngôn giơ tay lên bắt lấy tay cô.

Trình Yểu nói: “Cạo râu rồi ngủ một giấc thật ngon đi.”

Trần Mịch Ngôn “ừ” một tiếng nhưng không động đậy, vẫn nhìn cô.

Hồi lâu sau, anh nói: “Thật xin lỗi.”

Nhưng xin lỗi cái gì, anh không nói rõ được.

Dường như không biết mình sai ở chỗ nào, nhưng lại cảm thấy sai tới vô cùng.

“Không liên quan tới anh.”

Trần Mịch Ngôn nói: “Anh không chăm sóc cẩn thận cho em.”

Trình Yểu cười một tiếng: “Vậy sau này chăm sóc cho em thật tốt đi.”

Cổ họng Trần Mịch Ngôn đau xót, anh nghiêng người ôm lấy cô: “Trình Yểu, chúng ta kết hôn đi.”

Nửa đêm Du Mỹ Anh tới thành phố G. Cô ấy đón xe đi thẳng tới bệnh viện Trình Yểu nằm, sau đó đứng dưới lầu gọi điện cho cô.

Một lát sau, Trần Mịch Ngôn xuống dưới lầu.

Du Mỹ Anh vừa thấy anh, sắc mặt không tốt chút nào, mở miệng đã hỏi: “Em gái tôi đâu?”

Trần Mịch Ngôn dẫn cô ấy lên phòng bệnh.

Trình Yểu ngủ một buổi chiều, lúc này vừa mới tỉnh được một lúc, sau đó ăn cháo Lương Du An làm.

Du Mỹ Anh phong trần mệt mỏi, tóc tai rối bù, trên người chỉ mặc một bộ quần áo thể thao màu đen, mặt mũi và cả người xám tro.

Trình Yểu nhìn cô ấy, có chút kinh ngạc: “Sao chị lại thành thế này?”

Du Mỹ Anh không đáp lại, đi tới đặt mông ở mép giường: “Gầy tới mức này rồi!”

“Đâu có?” Trình Yểu cười cười: “Thị lực của chị không tốt phải không?”

Du Mỹ Anh không có tâm trạng đùa với cô: “Bác sĩ nói thế nào?” Cô ấy mở miệng đã hỏi.

“Không nói thế nào.” Sắc mặt Trình Yểu vẫn không đổi, giọng rất ung dung: “Bây giờ tốt lắm, nhẹ nhõm.”

Du Mỹ Anh đen mặt, lười hỏi cô mà trực tiếp ra tử lệnh: “Chờ em xuống giường được, lập tức theo chị về Sùng An.”

Trình Yểu dừng lại một lát: “Về Sùng An làm gì?”

“Không được kéo dài nữa, nhất định phải để bác sĩ kiểm tra xem.” Du Mỹ Anh không thương lượng với cô mà nói: “Chị nói qua với mẹ chị rồi, một tuần nữa sẽ trở về, bảo bà ấy chuẩn bị trước một chút.”

Ánh mắt Trình Yểu tối đi: “Tới giờ chị đều không thương lượng với em, bây giờ em không còn nhỏ nữa…”

“Em bao lớn cũng thuộc quyền quản lý của chị!” Giọng Du Mỹ Anh tức tối: “Vốn tưởng em tìm đàn ông của mình là được, bây giờ thì thế nào? Không phải em đã thảm tới mức này rồi à? Em phải để chị quản lý, dứt khoát đừng lập gia đình nữa! Đời này ở với chị!”

Trần Mịch Ngôn đứng ở cửa, nghe lời đó thì cả người cứng lại.

Hết chương 38.

Thân Ái Đối Phương Biện Hữu – Chương 37: Cho tới bây giờ, Trần Mịch Ngôn chưa từng thấy mình vô lực đến thế

CHƯƠNG 37: EM CÓ CHÚT HẬN MẸ MÌNH

Tác giả: Quân Ước

Biên tập: Bột


Trong chớp mắt đó, Du Mỹ Anh không tiếp lời. Một lát sau, Trình Yểu nghe được cô ấy hỏi: “Bao lâu rồi.”

“Em không biết, em không tới khoa sản, kinh nguyệt cũng không chuẩn.” Đúng là Trình Yểu thực sự không biết, tuy rằng ba tháng rồi chưa bị nhưng trước nay kinh nguyệt của cô đều không chuẩn. Trước kia có lần còn nửa năm không bị, vì thế không thể lấy chuyện đó ra làm tiêu chuẩn suy đoán được.

Nếu Trình Yểu đang ở trước mặt, Du Mỹ Anh sẽ gõ cho cô mấy cái.

“Rốt cuộc em có trách nhiệm với cơ thể mình hay không?”

Trình Yểu không còn lời gì để nói.

Cô không tự tin, hỏi: “Bây giờ phải làm sao? Em phải bỏ đứa bé này.”

Du Mỹ Anh thở dài: “Em phải nói chuyện này cho Trần Mịch Ngôn.”

Trình Yểu nói: “Chị cũng biết đây không phải tin tức gì tốt.”

“Vậy cũng phải nói.” Âm lượng của Du Mỹ Anh tăng cao: “Bây giờ quan hệ của bọn em là thế nào? Cũng sắp kết hôn rồi, em gạt ai chứ đừng gạt cậu ấy. Chị nói rồi, em đừng tự tiện quyết định. Phá thai không phải chuyện nhỏ, nhất là với thân thể em lúc này. Hai người trở về đi, chúng ta đi tìm bác sĩ trước.”

Trình Yểu trầm mặc.

Du Mỹ Anh cho là cô không nghe lời, lại đùng đùng quở trách một trận nữa.

Trình Yểu nói: “Biết rồi, ngày mai em nói với anh ấy, qua mấy ngày sẽ trở lại.”

“Được, chị liên lạc với bác sĩ Tống trước.” Du Mỹ Anh nói xong thì cúp điện thoại.

Trình Yểu dựa vào vách tường một hồi, sau đó tắt vòi sen, đi ra ngoài nằm trên giường.

Không bao lâu sau, Trần Mịch Ngôn lên lầu thì phát hiện Trình Yểu khóa trái cửa. Trần Mịch Ngôn mơ hộ nhận ra điều gì đó không đúng, anh đứng ở cửa mấy giây, sau đó xuống lầu tìm điện thoại di động gọi cho Nhạc Lăng.

Nhạc Lăng nhận điện thoại rất nhanh nhưng không tiết lộ điều gì, chỉ nói hôm nay lúc đi dạo phố Trình Yểu hơi không thoải mái, choáng váng các loại.

Trần Mịch Ngôn tin, nhưng cảm giác lo âu trong lòng anh từng cố dằn xuống lại nổi lên.

Nghe được tiếng gõ cửa, Trình Yểu bò dậy mở cửa.

Trần Mịch Ngôn đứng ở cửa, cẩn thận nhìn cô một chút.

“Không thoải mái sao?” Anh hỏi.

Trình Yểu lắc đầu, cười với anh một chút: “Không, vừa rồi hơi mệt thôi.”

Trần Mịch Ngôn gật đầu, nói: “Cháo đang nấu rồi, chờ thêm chút nữa.” Nói xong anh kéo tay Trình Yểu, tự nhiên ôm cô vào lòng. Lúc muốn buông tay lại phát hiện Trình Yểu tựa đầu trong ngực anh, không động đậy.

“CiCi?” Trần Mịch Ngôn càng bất an.

Trình Yểu “ừ” một tiếng, nói: “Lại ôm thêm chút nữa.”

Qua một phút, Trình Yểu lui ra khỏi ngực anh. Cô túm tóc lại, ngẩng đầu lên thì nghe được Trần Mịch Ngôn nói: “Mai đi kiểm tra được không?”

Trình Yểu sửng sốt: “… Kiểm tra cái gì?”

Mặt mày Trần Mịch Ngôn hơi trầm xuống: “Trước đó em nói thân thể…”

“Em không sao.” Trình Yểu gần như cắt ngang lời nói của anh.

“Em không sao.” Cô lặp lại một lần nữa: “Bây giờ không sao nữa rồi.”

Nói xong, cô lại nhớ tới lời Du Mỹ Anh.

Lúc này, cô vốn có thể nói chuyện có thai với Trần Mịch Ngôn. Nhưng nhìn ánh mắt lo lắng của anh, cô không sao nói được.

Cũng như bao người khác, đứa trẻ cô mang trong bụng đúng là kết tinh tình yêu của bọn họ, chắc hẳn người đàn ông sẽ rất vui mừng khi biết tin này, nhưng tiền đề là đứa trẻ phải khỏe mạnh…

Con của bọn họ thì không.

Dường như Trình Yểu có thể khẳng định cái thai trong bụng cô sẽ bị quái thai.

Cô thấy sợ hãi khi tưởng tượng đến việc đó.

Đương nhiên, cũng rất thống khổ.

Cô nghĩ một mình cô chịu đựng cảm giác này là đủ, có cần thiết phải khiến Trần Mịch Ngôn cũng đau khổ theo không? Nếu cuối cùng đứa bé này cũng không còn, vậy Trần Mịch Ngôn có hay không biết sự hiện diện liệu có còn ý nghĩa?

Trong lúc nhất thời, Trình Yểu không đưa ra quyết định được.

Trình Yểu vẫn kiên trì không đi kiểm tra, Trần Mịch Ngôn cũng không dám ép cô. Nhưng mấy ngày sau, anh cực kỳ chú ý tới thân thể Trình Yểu. Trình Yểu không có những phản ứng mang thai rõ rệt, trừ việc hơi choáng đầu, cô không có cảm giác gì khác. Vì thế, Trần Mịch Ngôn cũng không phát giác được điều gì.

Trình Yểu nói với Trần Mịch Ngôn về chuyện trở về thành phố C, Trần Mịch Ngôn cũng không nghi ngờ. Anh thu xếp xong xuôi hết thảy, hai ngày sau sẽ cùng Trình Yểu trở về.

Trước khi đi một ngày, Trần Mịch Ngôn tham gia cuộc tụ họp nhỏ với những người bạn chơi từ tấm bé. Trình Yểu ở nhà với Lương Du An.

Vì hôm sau Trình Yểu phải đi, Lương Du An muốn chọn vài món đồ để họ mang theo. Ăn cơm trưa xong, hai người cùng lên phố, tới quảng trường mua sắm Long Anh.

Trước đó, Lương Du An đã hẹn uống trà cùng mẹ Nguyễn Hi Hi là Hứa Tuệ. Mối giao tình giữa nhà họ Lương và nhà họ Nguyễn không tồi, Lương Du An và Hứa Tuệ cũng là bạn.

Trước đó Trình Yểu chưa từng gặp mẹ của Nguyễn Hi Hi, lúc này là lần đầu tiên.

Không ngờ, Nguyễn Hi Hi cũng tới.

Từ lần tách ra ở bệnh viện, đã mấy ngày Trình Yểu không gặp Nguyễn Hi Hi.

Đi dạo phố và mua đủ đồ xong, Lương Du An ngồi nói chuyện phiếm với Hứa Tuệ trong tiệm cà phê. Nguyễn Hi Hi lôi Trình Yểu lên tầng 4 xem đồ trang điểm.

Lúc này, Nguyễn Hi Hi rất quan tâm hỏi: “Chị CiCi, chị có thoải mái hay không? Bụng vẫn ổn chứ?”

Trình Yểu nói không sao.

Nguyễn Hi Hi do dự một chút, lại hỏi: “Hình như dì Lương vẫn chưa biết, không phải chị CiCi vẫn chưa nói cho bọn họ đấy chứ?”

“Trình Yểu dừng một chút, sau đó gật đầu: “Vẫn chưa kịp nói.”

Nguyễn Hi Hi “ồ” một tiếng nhưng không hỏi lại, kéo tay cô đi về phía trước.

Bên cạnh thang cuốn phía trước có cửa hàng cho mẹ và trẻ sơ sinh, đối diện là sân chơi cho trẻ, ở đó có rất nhiều bạn nhỏ chạy tới chạy lui. Trình Yểu đứng bên cạnh nhìn một hồi, biểu cảm càng lúc càng ngưng trọng.

Nguyễn Hi Hi liếc mắt nhìn cô, trong lòng có chút bực bội. Cô ta nói: “Chị CiCi, chúng ta xuống lầu đi.”

Trình Yểu lấy lại tinh thần, không tập trung bước xuống thang cuốn.

Lúc này, phía sau cô là một bà mẹ trẻ dẫn theo hai đứa con nhỏ đi thang cuốn. Đứa bé nam trong đó có vẻ rất hưng phấn, thấy bậc thang phía trước trống không, lại chỉ có hai người, cậu bé thừa dịp mẹ không chú ý, nâng chân chạy xuống bậc thang. Trình Yểu không để ý nên bị cậu bé va vào, cả người nghiêng đi.

Nguyễn Hi Hi đứng bám vào tay vịn cầu thang bị dọa sợ, cô ta đưa tay kéo cô theo bản năng.

Trình Yểu mượn lực trên tay cô ta nên nhanh chóng đứng vững lại. Sau đó, Nguyễn Hi Hi đột nhiên buông lỏng tay.

Trong tiếng kêu sợ hãi của người mẹ phía sau, cô ta nhìn Trình Yểu ngã xuống.

_____

Lúc Trình Yểu tỉnh lại lần nữa là ở trong phòng bệnh, cô cũng không biết đó là lúc nào.

Dường như nơi nào cũng đau đớn, chỉ động đậy một chút đều khó chịu.

Sau khi đầu óc thanh tỉnh lại, cô ngẩn người khi thấy người bên giường bệnh.

“CiCi? Giọng Trần Mịch Ngôn hơi khàn, vì thấy cô tỉnh lại nên có chút kích động.

Trông anh rất tiều tụy, trong mắt có tia máu, râu cũng nhú lên như già đi vài tuổi.

Trình Yểu nhớ lại, cô bị ngã ở thang máy.

Giây kế tiếp, cô hoảng hốt đưa tay sờ bụng mình.

Lòng Trần Mịch Ngôn đau xót, anh bắt lấy tay cô, bao thật chặt trong lòng bàn tay mình: “CiCi, đừng động.”

Trình Yểu cứng đờ nhìn anh: “Không còn?”

Trần Mịch Ngôn gật đầu, ánh mắt càng đỏ hơn.

Lòng Trình Yểu bỗng trống rỗng.

Cô mím môi, thân thể cứng ngắc bỗng thả lỏng, như tuyệt vọng, lại như giải thoát.

Lúc này đã thật sự sạch sẽ rồi.

Trình Yểu cho là mình sẽ thở phào, nhưng lúc này lại thực sự muốn khóc.

Trần Mịch Ngôn cho là cô sẽ hỏi thêm gì đó, ví dụ như đứa trẻ đã thành hình chưa, có phải thực sự bị dị dạng hay không… Nhưng Trình Yểu không hỏi gì cả.

Cô đang khóc.

Trong ấn tượng của anh, Trình Yểu không thể khóc. Bởi khi những chuyện làm con người tuyệt vọng kia xảy ra, cô cũng không khóc như vậy. Trần Mịch Ngôn chỉ thấy cô rơi nước mắt vào lần tai nạn xe cộ đó. Nhưng lần đó cũng không giống lúc này.

Cô như đã nhịn từ rất lâu, nước mắt rơi xuống không ngừng được.

Trần Mịch Ngôn luống cuống: “CiCi…”

Trình Yểu nói không nên lời, cô chỉ muốn khóc thật to.

Trần Mịch Ngôn nằm rạp xuống ôm lấy cô.

Trình Yểu không động. Trần Mịch Ngôn ôm đầu cô, từng chút từng chút giúp cô lau đi những giọt nước mắt kia.

Sau một lúc lâu, anh nghe được Trình Yểu lên tiếng.

Cô nói: “Trần Mịch Ngôn, em có chút hận mẹ mình.”

Trình Yểu không suy xét lúc ấy Nguyễn Hi Hi buông tay là sơ sẩy hay cố ý. Cô cho đó là việc ngoài ý muốn. Nếu không có việc ngoài ý muốn đó, kết cục của đứa nhỏ này cũng vẫn như vậy.

Tất thảy những chuyện này đều do thân thể tồi tệ của cô.

Mà chuyện đáng sợ đó lại do Trình Thanh gây ra.

Trong những năm đã qua ấy, Trình Yểu hận Chung Vân Sơn, nhưng đồng cảm với Trình Thanh.

Có điều giờ khắc sau khi biết được kết quả này, cô còn khổ sở hơn mình nghĩ, vì vậy trong lòng dâng lên một nỗi phẫn hận, ai oán.

Nghe cô nói những lời này, lòng Trần Mịch Ngôn như bị giày xéo.

Anh không tìm được bất kì từ ngữ nào để an ủi cô.

Nếu người khác gặp chuyện ngoài ý muốn này, người đàn ông sẽ nói: “Không sao, chúng ta sẽ còn có.”

Nhưng Trần Mịch Ngôn không thể nói ra lời đó.

Chính mắt anh nhìn thấy đứa trẻ nho nhỏ của bọn họ đã thành hình. Nhưng bác sĩ xác nhận rằng đầu thai nhi bị dị dạng nghiêm trọng. Dù việc ngoài ý muốn không xảy ra, thai nhi cũng không thể sống lâu trong bụng mẹ.

Cho tới bây giờ, Trần Mịch Ngôn chưa từng thấy mình vô lực đến thế.

Trình Yểu đau khổ là vậy, mà anh lại không thể làm gì được.

Hết chương 37.

Thân Ái Đối Phương Biện Hữu – Chương 36: Chị, em mang thai rồi

CHƯƠNG 36: EM MANG THAI RỒI

Tác giả: Quân Ước

Biên tập: Bột


Hai ngày sau là hôn lễ của Lục Thừa Yến.

Lục Thừa Yến là bạn cũ của Trần Mịch Ngôn. Khi còn bé, Nguyễn Hi Hi và Nhạc Lăng đều theo đuôi bọn họ đi chơi, mấy người đều rất quen thuộc. Lục Thừa Yến kết hôn, bọn họ nhất định phải tới.

Buổi sáng cùng ngày, Nhạc Lăng tới nhà Trần Mịch Ngôn trước. 11 giờ hơn bọn họ cùng tới nhà hàng.

Cô dâu chú rể đã sớm đứng ở cửa đón khách.

Nhà họ Lục có quan hệ rộng, quan khách tới đám cưới rất đông, tiệc rượu ở đại sảnh cực kỳ náo nhiệt.

Bọn họ vừa vào, Nguyễn Hi Hi đã chạy tới dẫn họ tới bàn tiệc trước.

“Anh Thừa Yến sắp xếp cho chúng ta ngồi chung một bàn. Đúng rồi, anh Thiệu Nhạc cũng tới!” Giọng Nguyễn Hi Hi lanh lảnh khéo léo, cực kỳ êm tai giữa những âm thanh huyên náo này.

Bàn này đã sớm đầy người, tất cả đều là người quen cũ của Trần Mịch Ngôn. Anh vừa đi tới đã có người đứng lên chào hỏi và bắt chuyện.

Thấy Trình Yểu đứng bên cạnh anh, ánh mắt bọn họ vừa kinh ngạc vừa tò mò.

Trần Mịch Ngôn giới thiệu rõ ràng: “Bạn gái tôi, Trình Yểu.”

Mọi người lập tức “ồ” một tiếng đầy mập mờ, âm thanh kéo rất dài. Mấy người có quan hệ gần gũi còn oán hận vỗ vỗ vai anh, rõ ràng đang trách anh không báo trước.

Chỉ có Thiệu Nhạc lấy làm kinh hãi khi nghe được lời giới thiệu của Trần Mịch Ngôn.

Dù đã một năm trôi qua nhưng cái tên Trình Yểu này vẫn để lại ấn tượng sâu sắc với Thiệu Nhạc.

Với tình hình trước mắt, đương nhiên anh ta không thể nói gì với Trần Mịch Ngôn, chỉ nhìn Trình Yểu nhiều thêm một chút.

Đúng là một cô gái xinh đẹp. Nhưng hoàn cảnh như vậy cũng thật là…

Suy nghĩ một chút, anh ta quyết định chờ tiệc cưới này kết thúc rồi trò chuyện đôi câu với Trần Mịch Ngôn.

Mười hai giờ mới bắt đầu nghi thức hôn lễ. Một loạt nghi thức kết thúc, sau đó tiệc cưới mới chính thức bắt đầu. Loại chuyện này căn bản chỉ là ăn ăn uống uống, cười cười nói nói mà thôi.

Trình Yểu ngồi bên trái Trần Mịch Ngôn, Nhạc Lăng ngồi bên phải, dường như cả buổi cô đều chỉ nói chuyện với hai người bọn họ. Nguyễn Hi Hi ngồi cách họ mấy chỗ, ngược lại không thể nói chuyện được.

Bữa tiệc trưa kết thúc, một tốp lớn quan khách trở về, vài người quen và bạn bè cũ nán lại tới tiệc tối. Như vậy cũng tương đương với buổi tụ họp nhỏ, không phải là nói chuyện cũ thì cũng là nói chuyện phiếm, chơi trò chơi một chút.

Trần Mịch Ngôn và Thiệu Nhạc cũng ở trong đó.

Chỗ ngồi của tiệc tối được sắp xếp lại lần nữa: đàn ông ngồi cùng nhau, mấy cô gái cũng vậy.

Từ đầu tới cuối Trình Yểu đều ngồi chung với Nhạc Lăng, nghe mấy cô ấy nói chuyện, sau đó có người còn gợi ý chơi mạt chược.

Nguyễn Hi Hi vốn đang ngồi ở bàn khác, giữa chừng có người rời đi nên chỗ bên cạnh Trình Yểu còn trống. Cô ấy liền ngồi vào bên cạnh Trình Yểu.

Trò chuyện mấy câu, Trình Yểu nói phải đi vệ sinh, vừa dịp Nguyễn Hi Hi cũng muốn đi theo.

Hai người cùng tới nhà vệ sinh.

Lúc trở về đi qua cửa thoát hiểm, hai người nghe được tiếng trò chuyện bên ngoài cầu thang.

Là Thiệu Nhạc nói chuyện với Trần Mịch Ngôn.

Nguyễn Hi Hi dừng lại theo bản năng, cô ấy quay đầu lại nhìn Trình Yểu một chút, thấy cô cũng không di chuyển.

Họ không nghe được giọng của Trần Mịch Ngôn, nhưng tiếng nói của Thiệu Nhạc cũng không nhỏ.

“Còn lừa tôi? Không phải nói là bạn sao? Cậu nghĩ thế nào vậy? Cậu cũng biết tình cảnh nhà cô ấy mà? Không phải tôi nói cậu đâu, nhưng chúng ta là đàn ông, thương hoa tiếc ngọc là bản năng rồi. Có điều cậu cũng phải xem cho rõ bây giờ là thời đại nào. Cậu cũng phải tự suy nghĩ một chút, tôi chưa nói tới gia cảnh của cô ấy phức tạp, bố mẹ bất hòa, riêng chuyện mẹ cô ấy đầu độc cũng đủ tồi tệ rồi. Cậu tưởng cô ấy trải qua những chuyện lung tung rối loạn như thế mà tâm lý có thể bình thường giống các cô gái khác sao? Chưa nói tới chuyện đó, năm ấy cô ấy trúng độc nặng như vậy, cơ thể cũng không còn tốt nữa đúng không? Cậu như vậy không phải tự tìm gánh nặng sao? Bác trai bác gái có biết những chuyện này không?”

“Bọn họ không biết.” Trần Mịch Ngôn nhàn nhạt nói: “Nhưng đó không phải vấn đề. Cô ấy đã chịu khổ nhiều như vậy, tôi rất hối hận vì lúc đó không thể ở bên cô ấy, bây giờ càng không thể rời bỏ cô ấy. Bọn tôi đang nghĩ tới chuyện kết hôn, cậu đừng để tâm.”

Thiệu Nhạc ngẩn ra: “Cái gì? Đã nghĩ tới chuyện kết hôn rồi? Nhanh như vậy?”

“Nhanh chỗ nào?” Trần Mịch Ngôn nói: “Tôi đã quen cô ấy 8 năm rồi.”

“Tám năm?” Mặt Thiệu Nhạc đầy vẻ không tin: “Đừng nói với tôi 8 năm trước cậu đã có ý như vậy.”

Trần Mịch Ngôn cười không nói, đưa tay vỗ vỗ vai anh ta: “Tóm lại, cảm ơn lúc đó cậu đã hỗ trợ. Tôi đã trả tiền, chuyện này coi như kết thúc. Cậu cũng phải tuân thủ nguyên tắc giữ bí mật, đừng nói bậy bạ. Đi thôi!”

Lúc Trần Mịch Ngôn và Thiệu Nhạc trở lại phòng, Trình Yểu đã ngồi vào chỗ. Nguyễn Hi Hi mang vẻ mặt phức tạp ngồi bên cạnh cô.

Tới khi tàn cuộc, Nguyễn Hi Hi không dám nói chuyện với Trình Yểu. Lúc rời đi, Nguyễn Hi Hi cũng ra về một mình.

Trần Mịch Ngôn lái xe đưa Nhạc Lăng về nhà, sau đó trong xe chỉ còn lại anh và Trình Yểu.

Nhìn Trình Yểu có vẻ ủ rũ.

“Mệt thì ngủ trước một chút đi.” Trần Mịch Ngôn nói.

Trình Yểu “ừ” một tiếng, nhắm mắt không nói nửa lời.

Sau khi trở về, Trình Yểu tắm rửa qua rồi vào phòng ngủ.

Trần Mịch Ngôn tắm xong đi sang gõ cửa phòng cô. Đợi nửa ngày không thấy ai đáp lại, anh cho là cô đã ngủ nên trở về phòng.

Tiếng bước chân ngoài cửa xa dần, Trình Yểu mới chui từ trong chăn ra ngoài. Cô mở mắt thật lớn, ngẩn người hồi lâu. Sau đó rất khuya cô mới đi ngủ.

Mấy ngày sau, Nhạc Lăng hẹn Trình Yểu đi dạo phố, không ngờ vô tình gặp Nguyễn Hi Hi ở trung tâm thương mại.

Dù Nhạc Lăng không thích Nguyễn Hi Hi lắm, nhưng đưa tay không đánh kẻ tươi cười. Vì Nguyễn Hi Hi chủ động tới gần chào hỏi hai cô, lại ân cần nói chuyện với Trình Yểu nên Nhạc Lăng không thể gây khó dễ cho cô ấy được. Cuối cùng biến thành ba người đi dạo phố.

Bọn họ vào một cửa hàng thời trang, Nhạc Lăng hợp ý hai bộ quần áo. Lúc cô ấy đi mặc thử, Trình Yểu và Nguyễn Hi Hi chờ bên ngoài phòng thử đồ.

Mấy lần Nguyễn Hi Hi muốn nói lại thôi.

Trình Yểu cũng không có tâm trạng trò chuyện với Nguyễn Hi Hi. Không biết có phải vì trời quá nóng hay không, cô thấy đầu óc hơi choáng váng, dạ dày càng không thoải mái.

Có lẽ do buổi sáng không ăn no.

Vừa nghĩ như vậy trước mắt Trình Yểu bỗng hơi tối lại, sau đó cô nghe thấy tiếng Nguyễn Hi Hi gọi mình.

“Chị CiCi!” Nguyễn Hi Hi vội vàng đỡ lấy cô.

Nhạc Lăng vội vàng vọt ra từ phòng thử đồ: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Thấy Nguyễn Hi Hi đỡ Trình Yểu với khuôn mặt tái nhợt, Nhạc Lăng cực hoảng hốt: “Chị Trình, chị thế nào rồi?”

Trình Yểu lấy lại bình tĩnh, vẫn cảm thấy choáng váng không thôi.

“Không sao, hơi choáng.”

Nhạc Lăng nhanh chóng bỏ quần áo trong tay xuống: “Đi thôi, chúng ta mau tới bệnh viện!”

Trình Yểu nói không cần, nhưng Nhạc Lăng và Nguyễn Hi Hi một trái một phải đỡ cô ra ngoài gọi xe. Lên xe, Nhạc Lăng cấp tốc lấy điện thoại định gọi cho Trần Mịch Ngôn thì bị Trình Yểu ngăn lại.

Chỉ không thoải mái một chút thôi, nếu để Trần Mịch Ngôn biết, anh lại lo lắng rồi chạy tới.

Trình Yểu biết anh nhất định sẽ làm vậy.

Mà cô không muốn để anh phải lo lắng.

Có điều, Trình Yểu không ngờ cơ thể mình không chỉ là “có chút không thoải mái”.

Cô mang thai.

Sau khi xét nghiệm máu, bác sĩ báo cho cô kết quả này, hơn nữa còn bảo cô tới khoa sản.

Trình Yểu ngẩn người tại chỗ.

Mặt Nguyễn Hi Hi đầy kinh ngạc, Nhạc Lăng cũng sửng sốt, nhưng sau đó cô ấy nhanh chóng phản ứng lại được, hơn nữa còn cực kỳ hưng phấn.

“Chị Trình, chị mang thai, có em bé rồi!” Cô ấy kích động nắm tay Trình Yểu: “Trời ơi, em sắp được làm cô!”

Trình Yểu ngẩng đầu nhìn cô ấy với ánh mắt vắng vẻ, hoàn toàn không có phản ứng.

Lúc này, Nguyễn Hi Hi cũng điều chỉnh xong tâm trạng, sau đó tươi cười nói: “Chị CiCi, chúc mừng chị. Anh Mịch Ngôn sẽ vui lắm đây!”

Nghe lời này, Nhạc Lăng đột nhiên nhớ ra, sau đó vội vàng muốn báo tin vui cho Trần Mịch Ngôn.

Trình Yểu lấy lại tinh thần, sau đó cầm tay Nhạc Lăng: “Đừng nói cho anh ấy!”

“Tại sao?” Nhạc Lăng không khống chế được tâm trạng vui vẻ: “Đương nhiên phải báo cho anh ấy biết, anh ấy nhất định sẽ vui mừng chạy ngay tới đây!”

Lúc này, Nguyễn Hi Hi cũng cười nói: “Có phải chị CiCi muốn cho anh Mịch Ngôn niềm vui bất ngờ không.”

“À!” Nhạc Lăng tỉnh ngộ: “Đúng rồi, chúng ta giữ bí mật trước, sau đó đột nhiên cho anh họ niềm vui bất ngờ, dọa chết anh ấy!”

Sắc mặt Trình Yểu càng trắng hơn.

Cô mím môi, sau đó nặn ra nụ cười rồi gật đầu: “Ừ, chị sẽ nói cho anh ấy sau.”

Trình Yểu không tới khoa sản, cô nghỉ ngơi ở bệnh viện một chút rồi nhét kết quả xét nghiệm vào trong túi. Nguyễn Hi Hi tạm biệt hai người ở cửa bệnh viện, Nhạc Lăng đưa Trình Yểu về nhà.

Trần Mịch Ngôn ra mở cửa.

Nhạc Lăng thấy anh thì cười tới sáng lạn: “Anh, anh rất lợi hại đó.”

Trần Mịch Ngôn lờ mờ.

Nhạc Lăng cũng không giải thích mà chớp mắt với Trình Yểu: “Em về nhà đây!” Vừa nói vừa vẫy tay rồi xoay người đi.

“Con bé có chuyện gì vậy?” Trần Mịch Ngôn kéo Trình Yểu vào nhà.

Trình Yểu lắc đầu: “Không biết, con bé nói linh tinh thôi. Dì đã về chưa?”

“Vẫn chưa.” Trần Mịch Ngôn cúi đầu nhìn cô một chút: “Sao sắc mặt lại không tốt lắm? Đi dạo phố mệt sao?”

“Ừ, hơi hơi.” Cô xoa xoa trán: “Em muốn lên nằm một lát.”

“Có khó chịu ở đâu không?” Trần Mịch Ngôn vẫn còn bận tâm.

“Không, chỉ mệt thôi.”

Anh nắm lấy tay cô: “Vậy anh đưa em lên nghỉ ngơi.”

Trình Yểu nói: “Không cần, em tự đi lên. Em muốn ăn cháo nấm hương, anh có thể nấu một chút không?”

Trần Mịch Ngôn đương nhiên sẽ không từ chối cô: “Được, bây giờ anh nấu luôn.”

Trình Yểu tự lên gác.

Vừa vào phòng, cô đã khóa trái cửa. Trong phòng Trình Yểu ở có một phòng vệ sinh nhỏ. Cô đi vào trong, mở vòi hoa sen rồi gọi điện cho Du Mỹ Anh.

Đầu bên kia vừa nhận điện thoại, tay Trình Yểu đã bắt đầu run rẩy: “Chị, em mang thai rồi.”

“… Trình Yểu?” Tiếng nước chảy ào ào, Trình Yểu lại đè giọng nên Du Mỹ Anh không nghe rõ.

Trình Yểu hít vào một hơi, cố gắng để mình bình tĩnh lại.

Cô nhắc lại lần nữa vào ống nghe: “Em mang thai rồi.”

Lần này Du Mỹ Anh đã nghe rõ.

Đầu điện thoại bên kia yên tĩnh không một tiếng động. Mấy giây sau, cô nghe Du Mỹ Anh mắng một tiếng “shit”, sau đó giọng điệu nóng nảy của cô ấy lại truyền tới: “Trình Yểu, đừng bảo với chị trước nay em không dùng biện pháp!”

Trình Yểu có chút mệt mỏi: “Không phải nói em sẽ không mang thai sao?” Cô cũng không hề nghĩ sẽ có khả năng này.

“Ai bảo em sẽ không? Ai nói sẽ không? Là rất khó, em có hiểu rất khó là gì không? Dù là xác suất một phần vạn thì vẫn có thể xảy ra! Đầu óc em đúng là có lỗ rồi! Đều là người trưởng thành, sao chơi bời không dùng áo mưa hả? Mẹ nó, sao Trần Mịch Ngôn cũng khốn kiếp như vậy!”

Du Mỹ Anh giận tới mức mắng không ra lời. Cô ấy phí sức một hồi, sau đó mới bình tĩnh lại một chút: “Bây giờ em muốn làm thế nào?”

Trình Yểu cúi đầu, nhìn chằm chằm dòng nước cuồn cuộn: “Còn có thể làm gì, em có lựa chọn khác sao?”

Lòng Du Mỹ Anh đầy lửa giận: “Trần Mịch Ngôn cũng biết?”

Trình Yểu dừng một lát: “Em chưa nói cho anh ấy.”

Du Mỹ Anh hít sâu, dừng mấy giây lại nói: “Em đừng quyết định tùy tiện, trở về trước đi, chúng ta tìm Phong Hành kiểm tra lại một chút. Sau đó lại tìm bác sĩ Tống xem, không chừng đứa trẻ sẽ không có vấn đề gì lớn.”

Trình Yểu nghe có chút muốn cười.

Cô thực sự cười ra: “Chị lừa ai đây, lời này đến chính chị còn không tin.”

Hết chương 36.

Thân Ái Đối Phương Biện Hữu – Chương 35: Trần Mịch Ngôn, em đang nghĩ sao không gặp anh sớm hơn

CHƯƠNG 35: CÙNG NHAU

Tác giả: Quân Ước

Biên tập: Bột


Trên salon, ông Nguyễn nói chuyện với ông Trần cực kỳ vui vẻ.

Trần Mịch Ngôn vào phòng bếp giúp dì Trương gọt hoa quả, Nguyễn Hi Hi ngồi ở phòng khách nhỏ nói chuyện với Trình Yểu.

Đó là một cô gái rất xinh đẹp, da thịt trắng nõn, dáng vẻ khôn khéo, hoàn toàn khác với miêu tả của Nhạc Lăng.

Trình Yểu bình tĩnh đánh giá Nguyễn Hi Hi.

Nguyễn Hi Hi cũng đang nhìn cô, ngược lại đó không phải ánh mắt của tình địch, Trình Yểu cảm nhận được thái độ hữu hảo của cô ấy.

Nguyễn Hi Hi hỏi: “Chị CiCi, chị và anh Mịch Ngôn quen nhau thế nào? Đồng nghiệp sao?”

Trình Yểu lắc đầu: “Không phải, bọn chị học cùng trường.”

Nguyễn Hi Hi như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu: “Cùng học đại học Tân?”

“Đại học C.”

Nguyễn Hi Hi “ồ” một tiếng, cười nói: “Anh Mịch Ngôn thật không nghĩa khí, đã sớm có bạn gái còn giấu lâu như vậy. Mọi người bọn em chẳng biết gì cả.”

Thấy cô ấy hiểu lầm, Trình Yểu giải thích: “Bọn chị mới bên nhau chưa bao lâu.”

“Ơ?” Nguyễn Hi Hi rất kinh ngạc: “Không phải biết nhau khi còn đi học sao?”

“Phải, nhưng khi đó chưa quen thân, năm trước tình cờ gặp lại mới liên lạc.” Trình Yểu khó có được nhiều kiên nhẫn như vậy. Nguyễn Hi Hi lại như không thỏa mãn, muốn biết nhiều hơn nữa.

“Anh Mịch Ngôn theo đuổi chị sao?”

Trình Yểu dừng lại một lát.

Trần Mịch Ngôn theo đuổi cô sao? Hình như… cũng không hẳn là theo đuổi. Sau lần anh gặp tai nạn xe cộ đó, quan hệ của họ bỗng thay đổi, ở giữa dường như không có quá trình chuyển tiếp.

Trình Yểu đang suy nghĩ phải diễn tả với cô ấy thế nào, đã nghe thấy giọng của Trần Mịch Ngôn từ phía sau truyền tới.

“Phải, anh theo đuổi CiCi.”

“Anh Mịch Ngôn.” Nguyễn Hi Hi nghiêng đầu nhìn anh rồi cười thật xinh đẹp.

Trần Mịch Ngôn để đĩa hoa quả trên tay lên bàn, cầm một miếng thanh long đưa tới bên miệng Trình Yểu: “Ăn một miếng đi.”

Trình Yểu liếc mắt nhìn Nguyễn Hi Hi, cầm lấy trong tay mới ăn.

“Anh Mịch Ngôn, anh đối tốt với chị CiCi quá.” Nguyễn Hi Hi cảm thán.

Trần Mịch Ngôn không tiếp lời, cười dịu dàng nhìn Trình Yểu.

Trình Yểu không được tự nhiên đẩy đĩa hoa quả tới trước mặt Nguyễn Hi Hi: “Em cũng ăn đi.”

Giữa trưa, tất cả bọn họ cùng nhau ăn cơm trưa ở ngôi nhà cũ.

Sau khi ăn xong, ông Nguyễn và Nguyễn Hi Hi đi trước.

Trước khi đi, Nguyễn Hi Hi nhìn rồi nói: “Anh Mịch Ngôn, anh sẽ đưa chị CiCi tới hôn lễ của anh Thừa Yến à?”

Trần Mịch Ngôn gật đầu: “Ừ.”

Nguyễn Hi Hi “ồ” một tiếng, sau đó cười rộ lên: “Em tưởng năm nay anh vẫn không có bạn đi cùng, còn đang định đi với anh. Nếu như vậy, em phải đi một mình rồi. Tới lúc đó gặp lại.”

“Được.”

Buổi chiều lại có người tới ngôi nhà cũ, đó là chú nhỏ Trần Nhượng của Trần Mịch Ngôn.

Năm nay Trần Nhượng 38 tuổi nhưng trông rất trẻ, nom dáng vẻ chỉ như 30. Khi còn bé Trần Mịch Ngôn đều ở nhà cũ, lúc nào cũng chạy theo Trần Nhượng để chơi. Quan hệ của hai chú cháu rất tốt.

Trước khi trở về, Trần Mịch Ngôn đã liên hệ với Trần Nhượng. Biết Trần Mịch Ngôn muốn mang bạn gái trở về, Trần Nhượng cũng nể mặt, đang lúc bận rộn cũng quay lại căn nhà cũ một chuyến.

Việc làm ăn trước nay của nhà họ Trần đều do Trần Nhượng xử lý. Từ lúc hơn 20 tuổi tới nay, Trần Nhượng luôn lăn lộn trên thương trường. Thế nhưng Trình Yểu không hề cảm nhận được hơi thở thương nghiệp trên người anh ta. Ngược lại, nhìn anh ta tùy tính phóng khoáng, thấy Trần Mịch Ngôn như gặp anh em trí cốt. Anh ta hiền lành chào hỏi với Trình Yểu, sau đó không lưu tình đánh một quyền vào bả vai Trần Mịch Ngôn, khiến Trình Yểu sợ hết hồn.

Mặt Trần Mịch Ngôn không đổi sắc: “Chú nhỏ, xuống tay cũng ác quá đó.”

“Là ai ác? Cho cháu ra ngoài nhiều năm, bây giờ còn mang bạn gái về. Cháu cũng không thương chú mà tiếp nhận gánh nặng này đi?”

Trần Mịch Ngôn vỗ vỗ vai anh ta: “Việc này không thể trách cháu được, chính chú nhận mà.”

“Mẹ nó.” Trần Nhượng rất tức giận: “Đây còn không phải chuyện tốt của bố mẹ cháu sao? Đáng lẽ con trưởng phải gánh vác gia nghiệp, bố mẹ cháu cáo già xảo quyệt nói chờ sinh con trai xong sẽ giải thoát cho chú, ai biết bọn họ vốn không định sinh cháu, bây giờ cháu lại tiếp tục lừa chú! Đừng bảo cháu cũng định để chú chờ con cháu ra đời đấy!”

Trần Mịch Ngôn không giải thích nhiều, chỉ bình tĩnh trấn an anh ta: “Đã là mệnh rồi, chú có thể chờ Ngạn Ngạn lớn lên rồi lại lừa nó.”

Ngạn Ngạn là con trai Trần Nhượng, năm nay mới 6 tuổi.

Trần Nhượng thấy Trần Mịch Ngôn cũng ác độc như bố mẹ anh vậy.

Anh ta rất bất mãn: “Được, đừng nói lung tung, chú cho cháu thêm một năm. Ngày này sang năm cháu không trở lại, chú cũng bỏ gánh không làm!”

Trình Yểu nghe đến đó cuối cùng cũng rõ ràng mọi chuyện.

Trần Mịch Ngôn cũng không nói với cô những chuyện này. Đương nhiên, cô không thấy Trần Mịch Ngôn có nghĩa vụ khai báo mấy việc này. Nhưng cuộc đối thoại của Trần Nhượng và Trần Mịch Ngôn vẫn khiến cô hơi nhíu mày.

Trần Mịch Ngôn là cháu đích tôn, anh có trách nhiệm thừa kế gia sản, đương nhiên mang cả trách nhiệm nối dõi tông đường.

Trần Mịch Ngôn không quan tâm cô có thể sinh con hay không, không lẽ cả nhà họ Trần đều không quan tâm hay sao?

Cô cho rằng bản thân có thể bình tĩnh tiếp nhận kết quả cuối cùng này, nhưng hiện giờ vẫn thấy hơi khó chịu.

Trên đường về, Trần Mịch Ngôn cảm nhận được cảm xúc của Trình Yểu lắng xuống.

“Anh sẽ không về tiếp quản chuyện trong nhà.” Anh vừa lái xe vừa nói: “Chú nhỏ không giữ được anh đâu. Em thích thành phố C thì chúng ta sẽ ở đó.”

Trình Yểu sửng sốt một chút, sau đó mới biết anh hiểu lầm.

“Không phải em không muốn anh trở lại.” Cô nói: “Nếu anh muốn trở lại, em cũng không có ý kiến. Nơi này rất tốt.”

Trần Mịch Ngôn quay đầu nhìn cô một cái: “Vậy sao em lại một mặt tâm sự nặng nề như thế?”

Trình Yểu ấp a ấp úng, không biết nói thế nào cho phải.

“CiCi, anh muốn biết em đang nghĩ gì.” Trần Mịch Ngôn nói rất nghiêm túc.

Trình Yểu suy nghĩ một chút rồi nói: “Anh nghĩ người nhà anh có thể tiếp nhận việc chúng ta không có con không?”

Mâu quang Trần Mịch Ngôn hơi động, anh có chút kinh ngạc. Thì ra cô đang lo lắng chuyện này.

Anh tấp xe vào ven đường, quay sang nói với Trình Yểu: “Đó không phải vấn đề. Hôm nay chú nhỏ còn nói một câu, có lẽ em không chú ý. Chú ấy nói năm đó bố mẹ vốn không định sinh anh.”

Trình Yểu kinh ngạc trợn tròn mắt, không thực sự hiểu ý nghĩa của lời này.

Trần Mịch Ngôn cười nhẹ: “Chú ấy cũng không nói bừa, đó là sự thật. Bố mẹ anh đều không phải người truyền thống, trước khi kết hôn bọn họ quyết định không sinh con, anh ra đời là do ngoài ý muốn. Vì thế bọn họ cũng hiểu lựa chọn không sinh con này, họ nhất định sẽ tôn trọng chúng ta, kể cả ông nội… Năm đó bố mẹ anh đã đấu tranh cho chuyện này, bây giờ lại làm công tác tư tưởng cho ông sẽ dễ dàng hơn nhiều. Anh nắm chắc rồi, em yên tâm.”

Trần Mịch Ngôn nói xong, một lát sau Trình Yểu vẫn không lấy lại được tinh thần.

Vấn đề mà cô không thể giải quyết lại bị hai ba câu của anh khai thông.

Tối sau khi về, điện thoại trong nhà vang lên. Lương Du An gọi tới nói tạm thời Trần Trử đi vùng khác, ngày kia mới trở về, hai ngày này bọn họ tự thu xếp.

Trần Mịch Ngôn cúp điện thoại xong thì cười với Trình Yểu: “Hiếm khi có thế giới hai người, em muốn làm gì?”

Trình Yểu cũng cười rộ lên: “Bây giờ tối rồi còn có thể làm gì, ngủ thôi.”

Trần Mịch Ngôn đến gần, nắm bả vai cô sát lại, thấp giọng nói: “Đây là em nói đó.”

Trình Yểu sửng sốt, ngẩng đầu nhìn ánh mắt nóng rực của anh, sau mới hiểu câu nói của mình bị hiểu theo hướng khác.

Nhiệt độ má cô nhanh chóng tăng cao: “Anh nghĩ gì vậy?”

Trần Mịch Ngôn cười, cúi đầu dán vào trán cô, thấp giọng không cho từ chối: “Tối nay ngủ phòng anh.”

Trình Yểu không lên tiếng, há miệng cắn môi anh. Trần Mịch Ngôn cũng hung hăng đáp trả. Không bao lâu sau, Trình Yểu bắt đầu thở dốc.

Tay Trần Mịch Ngôn rất không đứng đắn, Trình Yểu dựa vào ngực anh, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo lại: “Còn chưa tắm.”

“… Cùng nhau.”

Quần áo bị ném vung vãi một đường từ phòng khách tới nhà vệ sinh.

Nước ấm xối từ trên xuống, bọn họ hôn môi nồng nhiệt trong lớp hơi mờ mê mang, hai thân thể xích lõa dây dưa lẫn nhau.

Trình Yểu đứng không vững, Trần Mịch Ngôn ôm cô thật chặt, môi lưỡi không ngừng thảo phạt.

Trong tiếng nước chảy ào ào, Trình Yểu muốn gọi tên anh nhưng vừa lên tiếng, lưỡi anh đã vọt vào, không cho cô thời gian thở dốc.

Anh ôm cô sát tới vách tường bóng loáng.

Trong lúc ý thức của Trình Yểu vẫn còn mơ hồ, anh tiến vào.

Trong chuyện này, Trình Yểu không phải đối thủ của anh. Thể lực của cô rất nhanh đã cạn kiệt, thân thể nhũn ra như nước, đầu tựa trên vai anh.

Hôm nay anh đặc biệt dùng sức, cô nhắm hai mắt, lông mày hơi nhíu, cầu anh chậm một chút.

Lúc kết thúc cũng là Trần Mịch Ngôn tắm giúp cô.

Anh ôm cô vào phòng mình, từ từ sấy tóc cho Trình Yểu.

Cả người Trình Yểu rệu rã, không có chút khí lực, mọi việc đều phải nhờ anh hỗ trợ.

Sấy tóc xong, bọn họ cùng vào nằm trong chăn.

Trình Yểu dán mặt lên ngực trần của Trần Mịch Ngôn, xúc cảm ấm nóng này khiến người ta an tâm.

Có lẽ hạnh phúc chính là như vậy.

“Trần Mịch Ngôn.” Trình Yểu kêu một tiếng.

“Ừ.”

Trình Yểu nói: “Em đang nghĩ, vì sao không gặp anh sớm hơn một chút…”

Hết chương 35.

Thân Ái Đối Phương Biện Hữu – Chương 34: Cũng gọi ông nội như Mịch Ngôn đi

CHƯƠNG 34: BÌNH DẤM LÂU NĂM ĂN ĐẾN BÂY GIỜ CŨNG LÂU QUÁ ĐÓ

Tác giả: Quân Ước

Biên tập: Bột


Tuy Trần Mịch Ngôn rất oán hận, nhưng tối hôm đó anh vẫn không tranh được với Nhạc Lăng.

Trình Yểu ôm gối sang ngủ cùng Nhạc Lăng. Vừa nằm xuống, Nhạc Lăng đã sát lại gần cô.

“Chị Trình, em thực sự có lời muốn nói với chị.” Mặt Nhạc Lăng mang ý cười, nhưng ánh mắt nghiêm túc hơn bình thường rất nhiều.

Trình Yểu hơi kinh ngạc: “Em nói đi.”

Nhạc Lăng suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Chị Trình, anh họ em rất thích chị, chị biết chứ?”

“Đương nhiên.” Trình Yểu gật đầu, thấy hơi kì lạ: “Đây là chuyện em phải nói à?”

Nhạc Lăng lắc đầu: “Còn nữa, em chính là muốn nói cho chị chuyện này. Dù sao chị nhất định phải nhớ, trái tim anh họ em đều đặt trên người chị. Theo em biết, anh ấy lớn như vậy nhưng chưa từng thích cô gái nào khác, thực sự không có đâu!”

Trình Yểu bị biểu cảm ngưng trọng của cô ấy chọc cười: “Em nói cái này làm gì? Dù cho anh ấy có mấy người bạn gái cũ, bây giờ chị cũng sẽ không tính sổ đòi nợ cũ.”

“Không phải vấn đề người yêu cũ.” Nhạc Lăng thần bí nói: “Là có người mơ ước anh họ em!”

“… Ai?” Trình Yểu hơi kinh ngạc.

Nhạc Lăng cũng không giấu cô: “Cô gái đó tên là Nguyễn Hi Hi, lần này chị đến thành phố G nhất định sẽ gặp cô ấy. Khi còn bé cô ấy thích quấn lấy anh họ em, có điều anh họ em không thích cô ấy chút nào. Chỉ vì ông nội cô ấy và ông ngoại em thân nhau như anh em, nên anh họ em mới chịu đựng cô ấy thôi. Tới lúc đó chị đừng hiểu lầm anh họ em, phải đề phòng cô gái kia nữa, Nguyễn Hi Hi rất thích mưu mô toan tính.”

Trình Yểu nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm, thì ra là một tiểu thanh mai.

Nhạc Lăng thấy cô không phản ứng thái quá thì rất kinh ngạc: “Chị Trình, vì sao chị không để ý chút nào vậy? Đó là tình địch đấy!”

“Nếu cô gái đó có sức uy hiếp, Trần Mịch Ngôn đã là của cô ấy rồi, sao tới lượt chị?” Trình Yểu vỗ tay trấn an Nhạc Lăng: “Em yên tâm đi.”

Nhạc Lăng nghĩ một chút thấy cũng đúng, có điều vẫn hơi lo lắng: “Dù thế nào chị cũng phải chiếm giữ anh họ em đó. Em chỉ muốn chị làm chị dâu em thôi.”

Lời này khiến Trình Yểu hơi cảm động. Cô trịnh trọng nói “được”.

Trước khi lên đường một ngày, Trình Yểu đi gặp Du Mỹ Anh.

Nghe nói cô muốn đi gặp người nhà Trần Mịch Ngôn, Du Mỹ Anh rất kích động: “Như vậy là sắp kết hôn rồi sao?”

Trình Yểu liếc cô ấy một cái: “Chị hưng phấn thế làm gì?”

“Chị có thể không hưng phấn sao? Cuối cùng cũng gả được em đi rồi!” Du Mỹ Anh như tắm gió xuân, nói như ngày mai Trình Yểu thực sự sẽ kết hôn.

“Đừng ôm hy vọng nhiều quá.” Trình Yểu rũ mắt: “Đâu phải chị không biết tình trạng của em.”

Du Mỹ Anh bất mãn: “Tình trạng của em thế nào? Có thể có chút tiền đồ không hả? Chính em không giày vò qua lại thì sẽ không sao hết! Không phải đợt trước chị nói với em rồi sao, không tệ như chúng ta nghĩ đâu. Phong Hành vẫn đang thảo luận tình trạng của em với bác sĩ bên Mĩ. Bây giờ khoa học phát triển như thế, em đừng bi quan như vậy, dù sao chị sẽ không bỏ cuộc!”

“Chị…” Trong lòng Trình Yểu dâng lên đủ loại tư vị. Cô rất ít khi gọi Du Mỹ Anh như vậy, bình thường cũng chỉ gọi tên.

Du Mỹ Anh mang vẻ đứng đắn hiếm hoi, vỗ vỗ đầu cô: “Được rồi, về nhà cùng đàn ông nhà em thật tốt đi. Lời không nên nói thì đừng nói, ít suy nghĩ vớ vẩn đi.”

Trình Yểu “ừ” một tiếng, ngẩng đầu nói: “Vậy chị thì sao? Lâu như vậy rồi, sao chuyện của chị và Trọng Nhất Lâm vẫn chưa được giải quyết?”

Mặt Du Mỹ Anh tối sầm trong nháy mắt: “Em đừng can dự vào chuyện này.”

Trình Yểu hơi tức giận: “Nhiều năm như thế đều là chị quản em, em lại không được quản chị. Không công bằng!”

“Chị quản em là đạo lý chính đáng.” Du Mỹ Anh không thấy chuyện này có gì sai.

“Vậy dù thế nào chị cũng phải nghĩ cho mình, hai người định kéo dài như thế cả đời sao?”

“Cái gì mà cả đời?” Sắc mặt Du Mỹ Anh hơi khó coi: “Em đừng nói bừa.”

Trình Yểu tức giận nói: “Chị đừng coi em là kẻ ngu. Lần trước em nghe Leo nói Trọng Nhất Lâm tới tìm chị, nhưng chị lại khiến người ta tức giận bỏ đi, rốt cuộc chị nghĩ thế nào? Rõ ràng cũng không bỏ được anh ấy, không phải sao?”

“Em thì biết cái gì?” Du Mỹ Anh liếc mắt: “Chị không bỏ được anh ta?”

“Chị đừng mạnh miệng.” Trình Yểu nói: “Hai ngày trước em gửi email cho Trọng Nhất Lâm, em biết hết chuyện cắt đứt quan hệ năm đó của hai người rồi. Bình dấm lâu năm ăn đến bây giờ cũng quá lâu đó, bỏ đi.”

Du Mỹ Anh đỏ mặt.

Có điều không phải vì thẹn thùng, mà là tức giận.

“Ghen? Lời này là tên khốn kia nói với em?”

“Chẳng lẽ không phải?” Trình Yểu nhún vai: “Chị vẫn luôn canh cánh trong lòng vì anh ấy bảo vệ người phụ nữ khác.”

Du Mỹ Anh giận không có chỗ xả: “Trình Yểu em bị anh ta tẩy não đấy à? Rõ ràng đây không phải là ghen, anh ta biết tác phẩm đó quan trọng với chị đến thế nào! Rõ ràng người phụ nữ kia ăn cắp bản quyền ý tưởng của chị! Chị từng nghĩ anh ta nhất định sẽ đề cao chính nghĩa, nhưng anh ta lại chọn bao che cho cô ta! Chính anh ta phá hoại tình anh em nhiều năm giữa bọn chị! Chị quá thất vọng với anh ta, không cắt đứt quan hệ không lẽ giữ lại ăn Tết?”

Trình Yểu im lặng nghe cô ấy đùng đùng tố cáo, sau đó cong khóe miệng: “Chẳng lẽ chị không rõ tình hình lúc đó của anh ấy sao? Đưa ra lựa chọn đó, anh ấy còn bị giày vò nhiều hơn chị. Việc nhỏ không nhịn sẽ hỏng chuyện lớn, làm như vậy vì muốn giành được sự tín nhiệm của đối phương thôi. Nói trắng ra, tất cả chỉ là một màn diễn. Hơn nữa, sau đó không phải anh ấy cũng thật tình nhận sai với chị đấy à?”

“Nhận sai là có thể xóa sạch tất cả?” Du Mỹ Anh cười lạnh lùng: “Đừng nói với chị nếu Lộ Hứa quay về quỳ gối trước mặt em nhận sai, em cũng mẹ nó cần anh ta?”

Đương nhiên sẽ không.

Trình Yểu nhíu mày: “Đây là hai chuyện khác nhau, tính chất hoàn toàn không tương đồng.”

“Không có gì khác nhau.” Du Mỹ Anh hừ một tiếng: “Đều là tội chết, giết không tha.”

Trình Yểu: “…”

Không nói được, chỉ có thể im lặng.

Xế chiều ngày hôm sau, nhóm ba người Trần Mịch Ngôn ngồi máy bay tới thành phố G. Lúc ra khỏi sân bay đã là 4 giờ.

Lương Du An cử lái xe tới trước giờ để đón bọn họ, họ ngồi xe nửa tiếng đã đến nhà Trần Mịch Ngôn.

Lương Du An ra mở cửa.

Trần Mịch Ngôn gọi một tiếng “mẹ”, Trình Yểu đi theo sau gọi “dì”. Nhạc Lăng thì cực kì thân mật tiến tới ôm Lương Du An.

“Mợ, cháu nhớ mợ muốn chết!”

“Chỉ được cái ngọt miệng!” Lương Du An cười vỗ vỗ vai cô: “Bỏ ra nào, để mợ nhìn CiCi một chút.”

Nhạc Lăng cực kỳ phối hợp lùi ra sau: “Được được được, cháu biết ngay mợ muốn nhìn chị Trình mà.”

Mắt Lương Du An cong lên, nhiệt tình kéo Trình Yểu vào cửa: “Vào nhà trước đi.”

Sau khi vào nhà, Trần Mịch Ngôn lên lầu cất hành lí, Nhạc Lăng và Trình Yểu một trái một phải ngồi bên cạnh Lương Du An.

“Ơ, cậu cháu đâu?” Nhạc Lăng nhìn khắp nơi mà không tìm thấy người.

Lương Du An nói: “Hôm nay trong sở có mấy món di vật văn hóa, ông ấy bị gọi tới.”

Nhạc Lăng “à” một tiếng, oán thán: “Cậu đúng là chiến sĩ thi đua, 10 lần tới thì 9 lần cháu không thấy bóng cậu đâu.”

“Ông ấy thích mà.” Lương Du An quay đầu nói với Trình Yểu: “Dì nói với ông ấy Mịch Ngôn dẫn cháu tới, ông ấy bảo tối sẽ trở về.”

Đến tối, Trần Trử quả nhiên đã trở lại. Thái độ của ông ấy với Trình Yểu cũng hiền hòa như Lương Du An vậy.

Ăn xong bữa tối, Trình Yểu thấy cảm giác khẩn trương giảm đi rất nhiều.

Trần Mịch Ngôn nói không sai, bố mẹ anh cũng là người tốt, từ đầu tới cuối họ đều ôn hòa với cô, không hề hỏi lung tung này kia như những vị phụ huynh khác.

Ăn cơm tối xong, Nhạc Lăng được tài xế đưa về nhà.

Trần Mịch Ngôn kéo Trình Yểu đi lên phòng.

Lương Du An đã sớm chuẩn bị phòng cho Trình Yểu, còn cố ý trang trí phòng khách bên cạnh phòng Trần Mịch Ngôn theo phong cách mấy cô gái thường thích. Tường giấy cũng bảo người đổi lại, ga trải giường và màn che đều là bà tự chọn.

Trình Yểu bước vào thấy căn phòng màu hồng nhạt thì có chút kinh ngạc. Trong nháy mắt, cô như trở lại ngôi nhà trước đây.

Cô đứng ngơ ngác hồi lâu.

Trần Mịch Ngôn dắt cô tới ngồi xuống ghế salon màu phấn, nói với giọng bất đắc dĩ: “Mẹ anh làm đấy, lúc chiều đi vào anh cũng giật mình. Hơi ngây thơ quá, đúng không?”

Trình Yểu chớp mắt, lúng túng lắc đầu: “Rất đẹp mà…”

Trần Mịch Ngôn bắt lấy tay cô xoa xoa: “Mẹ anh không có ở đây, không cần nói như vậy.” Anh nhìn quanh bốn phía rồi cau mày: “Đúng là quá trẻ con, nếu em không quen thì tới phòng anh, ở cùng nhau cũng không sao.”

Trình Yểu lắc đầu liên tục: “Không phải em không thích.” Mắt cô hơi nóng lên, nhẹ giọng nói: “Trần Mịch Ngôn, mẹ anh rất tốt.”

Trần Mịch Ngôn hơi kinh ngạc: “Em nói thật?”

Trình Yểu gật đầu: “Ừ, em ở đây.”

“Vậy cũng tốt.” Anh cười khẽ: “Dù sao anh vẫn ở phòng bên, lúc nào cũng hoan nghênh em ôm gối cuộn chăn sang ở nhờ.”

Trình Yểu bị anh chọc cười: “Được.”

Nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm hôm sau Trần Trử lại tới sở nghiên cứu, lúc ăn bữa sáng trong nhà chỉ có ba người.

Bữa sáng là sandwich do Lương Du An tự làm, rất thơm ngon.

Dù Trình Yểu ăn không cảm nhận được mùi vị nhưng cũng biết tài nấu nướng của Trần Mịch Ngôn là kế thừa từ Lương Du An.

Sau khi ăn xong, Lương Du An ra ngoài nhận phỏng vấn, Trần Mịch Ngôn đưa Trình Yểu tới ngôi nhà cũ ở ngoại ô để hỏi thăm sức khỏe ông nội.

Ngôi nhà cũ của họ Trần xây theo kiến trúc Châu Âu, có thể nhìn ra được dấu tích năm tháng tại đó.

Ông Trần đã qua tuổi 70, tóc ông bạc trắng, tuy nhiên thân thể vẫn được coi là khỏe mạnh. Lúc còn trẻ ông tay trắng dựng nghiệp, một mình thâu tóm nửa ngành công nghiệp sản xuất thuốc ở thành phố G. Dù hôm nay ông đã lui xuống, không quản chuyện trên thương trường nhưng vẫn có rất nhiều người tới thăm. Vì vậy ngôi nhà cũ này cũng không trống trải chút nào.

Hôm qua Lương Du An đã gọi điện qua.

Bọn họ vừa tiến vào đã thấy một ông lão tóc bạc đứng trong vườn.

Trần Mịch Ngôn sải bước đi tới: “Ông nội, sao ông lại đứng ở đây?”

Ông Trần thấy anh, trong mắt đã sớm mang ý cười. Sau đó ông thấy người phía sau Trần Mịch Ngôn thì càng vui vẻ không thôi: “Mịch Ngôn, cô gái nhỏ này là vợ cháu sao?”

Trình Yểu đang đi thì đỏ mặt, bước nhanh tới.

“Ông Trần.” Cô cung kính gọi một tiếng.

Ông Trần cười vui vẻ không thôi: “CiCi đúng không? Cũng gọi ông nội như Mịch Ngôn đi.”

Trình Yểu nghe lời sửa miệng.

Trần Mịch Ngôn nghe cô gọi “ông nội” xong, nhìn qua thấy ông Trần càng vui vẻ.

“CiCi, chúng ta đỡ ông vào nhà đi.” Mắt anh đong đầy ý cười, dịu dàng nhìn cô.

“Ừ.” Trình Yểu cũng không rảnh nhìn anh, cô tiến đến đỡ ông Trần.

Lúc này, ngoài vườn truyền tới âm thanh đỗ xe. Rất nhanh sau đó, một cô gái mặc quần áo trắng đỡ một ông lão từ vườn đi vào.

Ông lão kia đeo kính lão, vừa thấy người trong vườn thì kinh ngạc: “Hi Hi, cháu nhìn người kia xem có phải Mịch Ngôn không?”

Nguyễn Hi Hi ngẩng đầu, mắt đột nhiên sáng lên: “Là anh ấy!”

Hết chương 34.