Trầm Ẩn – Chương 63: Ngoại truyện

Chương 63: Ngoại truyện

Tác giả: Liêm Thập Lí

Biên tập: Bột


Một năm sau, Bergen – Na Uy

Thời tiết tháng Năm ở Bergen cũng coi như chiều lòng người. Nắng sớm trải dài trên bờ biển phía Tây, nước biển trong xanh một màu, trên mặt biển có sóng nước lấp loáng. Thành phố cảng xinh đẹp được mặt trời chiếu rọi dần thức tỉnh, sáng sớm yên tĩnh cũng tràn ngập thỏa mãn và hi vọng.

Lương Vi đang dựa trên lan can hóng gió biển, áo choàng tắm mềm mại trước ngực cô xẻ xuống rất sâu, gió mát rót đầy vào cổ áo. Lương Vi túm chặt cổ áo lại rồi vén tóc ra sau tai, sau đó châm thuốc theo thói quen. Đây là thuốc lá địa phương nên vị hơi nhạt.

(more…)

Trầm Ẩn – Chương 62: Bình minh và hoàng hôn từ nay về sau, em sẽ luôn ở đây

CHƯƠNG 62

Tác giả: Liêm Thập Lí

Biên tập: Bột


Đầu tháng Ba, vạn vật thức tỉnh trong tiết trời se lạnh của mùa xuân.

Lương Vi đứng ở cửa nhà trẻ chờ người, với dáng người thẳng tắp và khuôn mặt xinh đẹp ấy, cô đã trở thành người bắt mắt nhất trong tất cả các bậc phụ huynh.

Các bạn nhỏ xếp thành hai hàng, rồi thân mật nắm tay nhau ra khỏi cổng trường.

Lương Vi vẫy tay với một cô bé ba tuổi, sau đó khóe môi gợi lên ý cười nhàn nhạt.

Lý Oánh chạy tới chỗ cô rồi ngoan ngoãn gọi: “Chị Lương Vi.”

(more…)

Trầm Ẩn – Chương 60 + 61: Lương Vi, anh xin lỗi…

CHƯƠNG 60 + 61

Tác giả: Liêm Thập Lí

Biên tập: Bột


Trên đường về, Lục Trầm Ngân nhận được điện thoại của Lý Đại Cường. Lý Đại Cường dùng giọng thều thào nói được mấy chữ rồi im bặt.

Ông ta đang cầu cứu.

Lục Trầm Ngân hoảng hốt nhấn ga chạy về nhà.

Lương Vi rửa dạ dày xong thì cả người không còn chút sức lực, cả đôi môi mỏng của cô cũng tái nhợt. Cô dựa cả người vào ghế rồi hỏi Lục Trầm Ngân sao vậy.

(more…)

Trầm Ẩn – Chương 59: Cô ấy tự tay giết ông ta, việc này thống khoái đến thế nào chứ

 CHƯƠNG 59

Tác giả: Liêm Thập Lí

Biên tập: Bột


Lâm Trí Thâm bước từng bước tới gần, nước mưa đục ngầu làm ướt ống quần và giày da của anh ta. Lý Đại Cường ngã ngồi trên mặt đất, ông ta vùng vẫy rồi lùi về phía sau mấy bước.

Lâm Trí Thâm đứng trước mặt ông ta, ánh mắt anh ta rơi xuống ngón tay gãy của Lý Đại Cường.

Mưa to trút xuống, từng giọt nước mưa lớn như hạt đậu rơi xuống đất rồi tóe thành từng bông hoa nước. Khí ẩm mù mịt trên đồng ruộng như phủ thêm một tầng khói nhẹ. Ngày mưa ở nông thôn thật yên tĩnh, trong không gian chỉ có tiếng mưa lơi “lộp độp” mà thôi.

(more…)

Trầm Ẩn – Chương 58: Đều là số cả, sao trên đời này lại có việc trùng hợp đến thế

CHƯƠNG 58

Tác giả: Liêm Thập Lí

Biên tập: Bột


Lương Vi vốn còn đang uể oải, mơ mơ màng màng thì chuông điện thoại vang lên. Số điện thoại mới này cô hầu như không có ai biết, bao gồm cả mấy người Chu Lâm, vì thế thường ít có điện thoại hoặc tin nhắn.

Cô mở ra xem thì thấy là tin nhắn chuyển phát nhanh.

Sau khi gặp tai nạn giao thông, rõ ràng cô không mua đồ gì trên mạng nữa.

Lương Vi nhìn chằm chằm tin nhắn này một lúc lâu rồi thấy hơi không thể tưởng tượng được. Cô nghe thấy tiếng nói chuyện dưới nhà, nên chống nạng đi đến ban công gọi Lục Trầm Ngân.

(more…)

Trầm Ẩn – Chương 57: Mấy hôm nay luôn có ảo giác chúng ta đã kết hôn rồi

CHƯƠNG 57

Tác giả: Liêm Thập Lí

Biên tập: Bột


Cô không xác định được con rắn kia có độc hay không, nhưng theo lý mà nói thì ở Nam Thành không có rắn độc.

Vì là điện thoại cảm ứng nên Lương Vi không tìm chuẩn được. Trong sim điện thoại này của cô chỉ có số của Lục Trầm Ngân và Cát Vân, sau khi cô ấn xuống thì nghe được tiếng tút tút mơ hồ.

Tiếng rắn “ssh ssh” ngày càng gần, cả người Lương Vi cũng dần căng cứng. Cô kẹp nạng ở nách, một tay còn lại nắm chặt lấy thân nạng.

(more…)

Trầm Ẩn – Chương 56: Mười ba năm chuộc được tội của ông ta không?

CHƯƠNG 56

Tác giả: Liêm Thập Lí

Biên tập: Bột


Ánh nắng mùa đông là ấm áp, thoải mái và dễ chịu nhất. Buổi chiều Lương Vi ngồi sau bức tường chắn gió trong sân nhà nói chuyện phiếm với Cát Vân. Hôm nay đang là cuối tuần nên Lý Oánh cũng được ở nhà. Trẻ nhỏ không thể rời khỏi mẹ được, nên cô bé cũng chạy đến nằm ngoài bên người Cát Vân.

Cát Vân đùa con: “Con xấu hổ à? Sao lớn rồi vẫn bám người thế.”

Lương Vi cầm thanh kẹo đưa cho Lý Oánh, chỗ kẹo và đồ ăn vặt này là đồ lần trước Lục Trầm Ngân mua về. Cô không quá thích ăn đồ ăn vặt nên vẫn còn thừa ở nhà.

Lương Cương nằm trong phòng phía Đông, Cát Vân có thể trông thấy giường của ông ta qua tấm cửa sổ thủy tinh màu xanh lá cây.

(more…)